Chương 1

1.

Vào kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, tôi đã dùng tốc độ nhanh nhất để tìm được một căn phòng thuê gần cả trường học lẫn chỗ làm thêm.

Điểm không lý tưởng duy nhất là tôi phải ở ghép với một người khác.

Tôi kéo vali đứng dưới chân tòa chung cư, kiểm tra đi kiểm tra lại để chắc chắn mình không đi nhầm chỗ. Đúng lúc này, cửa sổ chat hiện lên tin nhắn từ người bạn cùng phòng chưa từng gặp mặt:

"Phòng ở tầng 20, chìa khóa để dưới t.h.ả.m trước cửa."

Tầng 20?! Tôi nhìn cái bao tải dứa bên tay trái, rồi lại nhìn cái vali 28 inch cao bằng nửa người mình bên tay phải. Tôi cạn lời đảo mắt một vòng, hình tượng thục nữ coi như sắp tan thành mây khói.

Dưới những ánh nhìn kỳ quặc của người qua kẻ lại, tôi khom lưng lôi cái bao tải màu đỏ rực, cố giữ vẻ trấn tĩnh bước vào thang máy đi lên tầng 20. Giây phút cửa thang máy đóng lại, tôi mới dám lau đi những giọt mồ hôi (không tồn tại) trên trán, thầm cảm thán làm thục nữ thật khó.

Cửa thang máy mở ra, tôi lại khôi phục dáng vẻ ung dung tự tại. Đưa mắt quan sát xung quanh, không có ai, an toàn!

Mãi đến khi kéo được hết hành lý ra ngoài, tôi mới sực nhớ: Người bạn kia vẫn chưa cho tôi biết số phòng!

Tôi móc điện thoại từ túi quần, phân vân một hồi mới dám nhắn tin hỏi. Vốn dĩ tôi có chút chứng sợ giao tiếp bẩm sinh, bình thường gọi điện thoại cứ phải đợi đầu dây bên kia lên tiếng trước mới dám trả lời.

Đợi đến phút thứ năm, khi sự kiên nhẫn sắp cạn sạch thì bên kia cuối cùng cũng phản hồi:

"Phòng 2020, căn bên trái là của cậu."

Tôi kéo vali, dò dẫm từng số phòng một, cuối cùng cũng thấy con số 2020 ở cuối hành lang. Ngôn ngữ mẹ đẻ của tôi lúc này là "cạn lời", thật hối hận vì đã vội vàng dọn ra khỏi trường mà chưa kịp xem xét kỹ nơi này.

Sau khi tốn hết chín trâu mười hổ mới lôi được cái bao tải vào trong và lấy chìa khóa dưới t.h.ả.m, tôi bắt đầu quan sát căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách nhỏ nhắn này. Hai phòng ngủ nằm cạnh nhau, có ban công thông giữa cửa phụ của hai phòng, trong phòng không có nhà vệ sinh riêng mà chỉ có một cái duy nhất nằm đối diện phòng ngủ chính.

Sau khi ổn định chỗ ở, tôi mệt còn hơn cả ch.ó, nằm vật ra giường nghỉ ngơi một lúc lâu mới cam chịu bò dậy trải ga giường. Tôi theo ngành thiết kế thời trang, năm nhất lịch học dày đặc nên chỉ có thể đi làm thêm vào cuối tuần. Hiện tại lên năm hai, thời gian rảnh rỗi nhiều hơn nên hễ không có tiết là tôi đi làm đến tận khuya, lần nào về ký túc xá cũng không tránh khỏi việc làm phiền quản lý và bạn cùng phòng. Đắn đo mãi, tôi mới quyết định dọn ra ngoài ở riêng.

2.

Mười giờ đêm, tôi gọi một suất b.ún ốc về phòng, mùi vị đặc trưng nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Ăn no uống say rồi tắm rửa xong xuôi thì đã mười một rưỡi khuya. Người bạn cùng phòng vẫn chưa thấy xuất hiện, chắc là nhân kỳ nghỉ lễ nên đi chơi đâu đó rồi. Nghĩ vậy, tôi tự nhủ: Thế này thì mình có thể tha hồ "quẩy" trong phòng mà chẳng cần kiêng nể gì ai rồi sao?

Thế là, tôi khoác chiếc ga giường in hoa nhí lên người làm áo choàng, vớ lấy chú gấu bông Teddy làm micro, mở âm lượng điện thoại hết cỡ. Lúc này, giai điệu bản "C.h.ế.t đi cũng phải yêu" vang lên, và tôi bắt đầu gào thét đến xé lòng theo nhịp nhạc:

"C.h.ế.t đi cũng phải yêuuuu!!!"

"Mẹ kiếp." Một giọng nam trầm thấp đột ngột vang lên.

Tôi xoay người một vòng đầy "hoa mỹ", để rồi c.h.ế.t lặng. Ngoài cửa phòng, một gã cao mét tám mươi mấy đang đứng lù lù ở đó.

Tôi tức tốc thu lại biểu cảm phong phú trên mặt, vứt con gấu sang một bên, kéo phăng chiếc ga giường xuống. Đôi má đỏ bừng vì xấu hổ, tôi cố tỏ ra bình tĩnh xỏ dép vào chân. Dưới ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ của hắn, tôi bước đến trước mặt, bóp giọng nũng nịu:

"Ơ kìa khéo thế... Anh cũng ở đây à?"

Hiện tại, tôi và Trần Thời đang ngồi đối mặt nhau trên sofa phòng khách trong bầu không khí cực kỳ gượng gạo. Từng sợi dây thần kinh của tôi đều căng như dây đàn. Mỗi khi ánh mắt thản nhiên của hắn quét qua, ngón chân tôi lại co quắp vì xấu hổ.

Trong hàng vạn người trên thế gian này, người tôi không muốn để lộ bộ dạng t.h.ả.m hại nhất chính là hắn. Thế mà trái đất này tròn quá, không biết rồi hắn sẽ đem chuyện này ra cười nhạo tôi bao nhiêu năm nữa đây...

"Ngôn Ninh."

"Hửm?" Tôi xoa xoa mồ hôi trong lòng bàn tay. Khi nhận ra mình không nên yếu thế như vậy, tôi lập tức cao giọng để che giấu sự chột dạ: "Gì thế?"

Hắn ngả người ra sofa, đôi chân dài miên man vắt chéo vào nhau. Chà... đúng là cái điệu bộ của một kẻ "ngụy quân t.ử" chính hiệu.

"Cô không phải cố ý đấy chứ?"

"Cố... cố ý cái gì?" Tôi cau mày, không hiểu ẩn ý trong lời hắn.

Hắn đột ngột rướn người về phía trước. Một làn gió nhẹ lướt qua mang theo hương bạc hà thanh mát quanh quẩn nơi cánh mũi. Đôi mắt đẹp đẽ của hắn hiện lên tia cười cợt:

"Cố ý dò la tin tức tôi đang tìm người ở ghép, rồi cố ý dọn đến đây để làm tôi chướng mắt." Hắn nghiến răng nghiến lợi thốt ra vế sau.

Trước cái nhìn đầy vẻ chất vấn và khẳng định chắc nịch của hắn, tôi từ từ ngả người ra sau:

"Tôi biết da mặt anh dày, nhưng không ngờ lại dày đến mức này. Nhà này là do bạn tôi tìm hộ, nếu biết anh ở đây thì đừng nói là tiền thuê rẻ, cho dù có dâng tận tay tám anh nam vương tôi cũng không thèm vào nhé!"

"..."

Nhìn thấy vẻ mặt ngẩn người mất một giây của Trần Thời, tôi đắc ý nhướng mày. Dù chỉ là một giây ngắn ngủi, cũng chứng tỏ tôi đã chiếm ưu thế.

Hắn nhanh ch.óng khôi phục dáng vẻ ban đầu, khẽ cười hai tiếng:

"Cô tốt nhất là nên như thế đi. Dẫu sao ở đây cũng có một đại soái ca tuyệt thế cao 188.67 cm cư ngụ đấy." Nói rồi, hắn lại xáp lại gần thêm chút nữa.

Tôi thừa nhận lúc đầu quả thực có chút "tà niệm" le lói, nhưng khi nhìn rõ cái bản mặt này của hắn, chút ý nghĩ đó bay sạch sành sanh.

Chiếc ghế tôi ngồi không có tựa lưng, hắn càng áp sát, tôi càng ngả người ra sau. Trong khoảnh khắc trời đất quay cuồng, tôi ngã lộn nhào một cú "chó ăn bùn" xuống đất.

"Uầy... cái m.ô.n.g của tôi... Trần Thời, tôi thề không đội trời chung với anh!"

Hắn làm như chẳng có chuyện gì xảy ra, chìa tay ra trước mặt tôi. Tay hắn rất đẹp, ngón thon dài và lòng bàn tay rộng.

Tôi thẳng thừng gạt tay hắn ra, chẳng thèm nhận lấy lòng tốt đó. Ai mà biết được hắn có đang bày trò đùa dai, định rút tay lại giữa chừng hay không.

Tôi lồm cồm bò dậy một cách t.h.ả.m hại, phủi phủi bụi trên m.ô.n.g rồi lườm hắn một cái cháy mặt. Dưới ánh mắt như nhìn kẻ đần độn của hắn, tôi chống eo lết về phòng.

Trận chiến này tôi thua rồi. Tôi vào phòng khóa trái cửa, lôi cuốn nhật ký ra, ghi thêm một món nợ mới vào danh sách ân oán giữa mình và Trần Thời.
3.

Ngày hôm sau, Châu Nghệ ngồi đối diện tôi thong dong hút trà sữa, vẻ mặt bình thản như thể đã quá quen với cái kết cục này rồi.

Tôi chẳng còn chút tinh thần nào, cầm dĩa đ.â.m chọc miếng bánh ngọt trên đĩa, một tay chống cằm thở dài thườn thượt. Dù quen biết Trần Thời bao nhiêu năm nay, tôi thậm chí còn chẳng có phương thức liên lạc của hắn (hôm qua mới biết cái tài khoản đó là WeChat của hắn), nếu không thì ngay từ đầu đã có thể bóp c.h.ế.t cái tình huống oái oăm này từ trong trứng nước rồi.

Châu Nghệ nhìn không nổi nữa, "giải cứu" miếng bánh tội nghiệp khỏi tay tôi rồi tống gọn vào bụng mình:

"Nể tình cậu mời mình ăn đồ ngọt, hay là để mình nhờ Dương Giai dò la tin tức giúp nhé? Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng mà."

Không nhắc thì thôi, nhắc đến là tôi lại thấy cục tức nghẹn ở cổ. Tôi đã bảo nó đừng có bày vẽ gì thêm, chỉ cần tìm cho tôi một căn phòng ở được là tốt rồi. Kết quả, nó không chỉ tìm được chỗ ở xịn xò, mà còn tìm đúng ngay "ổ" của Trần Thời.

"Hì hì... mình cũng đâu có biết. Mình chỉ nói vu vơ với Dương Giai một câu, ai ngờ cậu ta lại đi tìm Trần Thời cơ chứ."

Trước cái lườm đầy oán hận của tôi, nó như sực nhớ ra điều gì, bèn đứng bật dậy nhéo má tôi:

"Thế đứa nào lúc đầu vừa nghe mình bảo là 'trai đẹp' một cái đã sáng mắt lên, hận không thể dọn đến ở ngay lập tức hả?"

"..." Tôi cứng họng, nửa ngày trời không thốt lên được lời nào để phản bác.

"Mình thừa nhận mình mê trai, nhưng cái kiểu như Trần Thời ấy mà, có cởi sạch đứng trước mặt thì mình cũng chẳng có tí hứng thú nào đâu... Chỉ có mấy cô em gái mới lớn mới bị cái bản mặt kia mê hoặc thôi."

"Dù hai người có là kẻ thù không đội trời chung đi nữa, nhưng gặp được cực phẩm soái ca như thế cũng là phúc đức mấy đời đấy."

"Cái phúc này cho cậu, cậu có lấy không..." Tôi vừa nhai bánh mì vừa lầm bầm đáp lại.

Tôi ngước nhìn nó, chợt thấy vẻ mặt nó hơi kỳ quặc, mắt cứ chớp chớp liên hồi.

"Gì thế, có trai đẹp à?" Tôi vừa ngồm ngoàm nhét bánh vừa ngoảnh đầu lại.

Trần Thời và Dương Giai thản nhiên ngồi xuống bàn của chúng tôi. Không khí bỗng chốc trở nên vi diệu vô cùng. Tôi cúi gầm mặt giả vờ không thấy, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất...

"Ha ha ha ha ha!"

Dương Giai đột nhiên bật cười thành tiếng. Trần Thời ném cho cậu ta một cái nhìn sắc lẹm, Dương Giai lập tức im bặt.

"Cậu cười cái gì?" Tôi hỏi. Dương Giai vừa nén cười vừa lắc đầu với tôi, còn Châu Nghệ thì cũng giả vờ như không thấy ánh mắt cầu cứu của bạn mình.

Theo bản năng, tôi liếc nhìn sang người ngồi bên cạnh. Trần Thời một tay chống đầu, tay kia gõ nhịp đều đặn xuống mặt bàn.

"Tôi đoán cậu ta đang cười câu: 'Tôi có cởi sạch đứng trước mặt, cô cũng chẳng có tí hứng thú nào' của cô đấy."

Nhục nhã... Thế là bị nghe thấy hết rồi.

"Khụ khụ... Sự thật thì vẫn là sự thật thôi, tôi có phải chưa thấy bao giờ đâu." Tuy có chút gồng mình để giữ thể diện, nhưng vế sau đúng là lời nói từ tận đáy lòng tôi.

Dưới cái nhìn kinh hãi như đang "hóng biến" của hai người đối diện, tôi giả vờ thảng thốt bịt miệng lại:

"Ái chà~ lỡ miệng nói ra mất rồi."

Sắc mặt Trần Thời bắt đầu khó coi. Hắn lườm tôi một cái, rồi cũng chẳng thèm kiêng nể gì mà khui luôn cái lý do khiến hai đứa kết oán:

"Đúng là không có hứng thú, chỉ là nhìn đến mức chảy m.á.u mũi thôi."

Nghĩ lại mà tôi vẫn còn thấy ngứa răng. Ngay khi hắn định kể chi tiết hơn, tôi đã nhanh tay lẹ mắt tống nửa miếng bánh mì ăn dở vào mồm hắn để "tiên phát chế nhân".

Năm đó tuổi trẻ bồng bột, tôi đi chặn đường hắn ở nhà vệ sinh nam, không biết kẻ c.h.ế.t tiệt nào đã đẩy tôi một cái, rồi bị Trần Thời "tặng" cho một quả đ.ấ.m... thế nên mới chảy m.á.u mũi.

Tôi bình thản phủi tay, đứng dậy chào tạm biệt. Nếu không rời đi ngay bây giờ thì cái mặt này của tôi coi như vứt đi luôn được rồi.

"Tôi phải đi làm thêm đây, tối nay tăng ca, cáo từ!"

4.

"Hoan nghênh quý khách, hẹn gặp lại."

Bao nhiêu tính khí tốt tôi đều để lại hết ở cửa hàng tiện lợi này rồi. Tôi thề, nếu không phải vì tiền, đ.á.n.h c.h.ế.t tôi cũng không thèm làm cái công việc c.h.ế.t tiệt này.

Một lát sau, có một cậu bé chỉ cao hơn quầy thu ngân một chút, ôm ba hộp mì tôm khó nhọc đặt lên bàn.

"Cậu nhóc, muộn thế này còn ăn mì tôm sao?"

"Vâng ạ. Một cái của em, một cái của chị, một cái của em trai." Thằng bé chỉ tay vào từng hộp mì lầm bầm nói.

"À~ Tổng cộng là mười hai tệ."

Thằng bé xòe nắm tiền trong tay ra, không thiếu một xu đúng mười hai tệ, lúc đi còn không quên chào một câu: "Chị ơi em chào chị!"

Lại có khách vào. Sau khi nhìn rõ đó là Trần Thời, tôi chẳng buồn giữ giọng t.ử tế:

"Mua gì?"

Trần Thời nhướng đuôi mắt nhìn tôi, rồi chỉ tay vào kệ t.h.u.ố.c lá phía sau lưng tôi.

"Thái độ này của cô... khó mà đ.á.n.h giá tốt được. Tôi lấy bao t.h.u.ố.c kia."

Tôi nhìn theo hướng hắn chỉ. Giỏi lắm, với cái chiều cao này của tôi thì có nhón chân cũng chẳng chạm tới được. Hắn tuyệt đối là cố ý! Hừ, tưởng thế là hạ gục được tôi chắc.

Tôi dứt khoát giẫm thẳng lên ghế, lấy nó một cách dễ dàng, lúc thanh toán còn đắc ý liếc hắn một cái.

"Khá đấy, tôi cứ tưởng với cái não của cô thì không nghĩ ra được cách này cơ." Hắn nhận lấy bao t.h.u.ố.c, đưa ra tờ một trăm tệ, miệng vẫn không quên công kích tôi.

"Đây là năm mươi lăm tệ tiền thừa của anh. Cửa ở đằng kia, không tiễn."

Hắn không nhận tiền, thong thả rút một điếu t.h.u.ố.c từ trong bao ra ngậm vào miệng.

"Sao chẳng có chút tinh ý nào thế, châm lửa cho tôi đi." Ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc bật lửa đặt cạnh quầy thu ngân.

"Trần Thời, vừa phải thôi nhé. Ở đây không có dịch vụ châm t.h.u.ố.c cho khách đâu." Sự kiên nhẫn của tôi có hạn, tôi vứt tiền lẻ ra trước mặt hắn rồi định vào kho kiểm hàng.

Hắn giơ tay kéo ống áo tôi lại.

"Cái thái độ phục vụ này của cô, nếu không phải gặp được người khách dịu dàng như tôi, cô không biết bị ăn đòn bao nhiêu lần rồi đâu." Hắn buông tay, tự giác cầm lấy bật lửa châm t.h.u.ố.c.

"Anh biết không, trong mắt tôi anh rất đặc biệt. Đặc biệt... mặt dày."

Cuối cùng thì hắn cũng chịu biến khỏi cửa hàng.

Chương 1