15.
Trời bắt đầu lất phất mưa.
Trần Thời bảo tôi đứng bên kia đường đợi hắn, còn tôi thì cứ đứng đó thẫn thờ nhìn dòng xe cộ qua lại như mắc cửi. Chợt, một giọng nói chất vấn vang lên ngay bên tai:
"Sao con lại ở đây?"
Tôi nhìn người phụ nữ với khuôn mặt đã bắt đầu nhạt nhòa trong ký ức ấy, đến một ánh mắt cũng chẳng buồn bố thí cho bà ta.
" Con phố này là nhà bà mở à."
Bà ta nổi giận. Tôi cũng chẳng hiểu bà ta giận vì lẽ gì, lẽ nào vì con phố này thực là của nhà bà ta chăng?
Bà ta ra vẻ phóng khoáng, rút từ trong túi xách ra một xấp tiền dày cộp.
"Lần trước con vì tiền mà đến quấy nhiễu gia đình mẹ, giờ chắc cũng lại vì tiền chứ gì?"
Tôi thật sự không hiểu nổi mạch não của người này.
“Bà yêu tiền đến phát điên rồi nên nghĩ tôi cũng thừa hưởng cái mã gene đó của bà à?"
"Ngôn Ninh, mẹ cầu xin con đừng xuất hiện trong cuộc sống của mẹ nữa. Con muốn bao nhiêu tiền thì nói đi?"
Tôi của năm mười lăm tuổi có lẽ sẽ vì câu nói này mà l.ồ.ng lộn lên như một con điên. Nhưng giờ thì không.
"Thật sự bao nhiêu cũng được à? Thế thì chuyển khoản cho tôi năm chục triệu xem thử thực lực đến đâu nào."
"Còn nữa, năm đó tôi hỏi tiền bà là để lo hậu sự cho mẹ nuôi. Bà không muốn chi, cuối cùng là dì cả đã bỏ qua hiềm khích cũ để đứng ra lo liệu hết đấy."
Bà ta tức đến nghẹn lời, vung tay ném xấp tiền thẳng vào mặt tôi. Phải công nhận, cái bộ dạng vung tiền của bà ta trông cũng "oai" phết.
Người qua kẻ lại đều dừng chân nhìn vào cảnh tượng này. Tôi bình thản lôi từ trong túi ra một cái túi nilon, ung dung nhặt từng tờ tiền dưới đất lên.
Một bàn tay nhỏ xíu đưa cho tôi một viên kẹo, đó là đứa em trai cùng mẹ khác cha của tôi. Tôi cứ ngỡ nó khác với mẹ nó, đang định đưa tay ra nhận lấy.
Nào ngờ, nó lại học theo dáng vẻ của mẹ nó, vứt thẳng viên kẹo xuống đất.
Tôi nhìn viên kẹo nằm lăn lóc, rồi nở một nụ cười cực kỳ dịu dàng với nó:
"Trên đời này không có siêu nhân Điện Quang đâu em trai ạ."
Tiếng khóc lóc của thằng nhóc con nhỏ dần theo bước chân bọn họ đi xa, đám đông cũng tản ra hết. Trần Thời xách chiếc bánh kem nhỏ màu hồng, thở hổn hển chạy đến nhìn tôi chằm chằm:
"Thế nào, cô cãi nhau thắng không?"
Tôi tặng hắn một cái nhìn như nhìn kẻ thiểu năng:
"Tôi thấy cơn mưa này cũng đâu có lớn lắm đâu nhỉ, sao nước vẫn vào được não anh thế?"
Cười c.h.ế.t mất, cả đời này tôi chỉ chịu thua thiệt trước mỗi mình Trần Thời thôi.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Trần Thời giận xanh mặt. Hắn sải đôi chân dài còn hơn cả mạng sống của tôi, vù một cái đã biến mất tăm mất tích.
16.
Tôi thong thả tản bộ đi về, quả nhiên, mỗ nam nào đó đang đen mặt đứng chờ tôi dưới gốc cây.
Nói cũng lạ, dạo này Trần Thời liên tục chịu lép vế trước tôi, khiến tâm trạng tôi khoan khoái lạ thường.
"Còn không đi định đợi mưa to lên để bị sét đ.á.n.h à?"
Trần Thời làm bộ làm tịch rồi cũng lầm lũi theo tôi lên lầu.
Nồi canh trên bếp đang sôi sùng sục, trên sàn nhà vứt rải rác mấy vỏ chai bia.
Tôi nhìn Trần Thời đang có chút men say ở đối diện, thầm cảm thán ông trời đúng là ban cho hắn một bộ da thịt quá đỗi cực phẩm.
"Tôi biết tôi rất đẹp trai, nhưng làm ơn đừng dùng ánh mắt như hổ đói đó nhìn tôi."
"Tôi tự đ.â.m mù mắt mình để chứng minh sự trong sạch ngay đây." Tôi vô cùng chân thành đáp.
Khóe miệng Trần Thời giật giật: "Cũng không cần phải bi tráng đến mức đó."
Chất cồn làm tê liệt đại não, những cảm xúc đè nén sâu thẳm trong lòng bỗng chốc trỗi dậy.
Tôi dụi mắt, chẳng biết đang nói với hắn hay đang tự hỏi chính mình: "Tôi đã cố gắng để vui vẻ rồi, nhưng tại sao vẫn thấy mệt mỏi như vậy? Trần Thời, anh nói xem nếu không có tôi, có phải bọn họ sẽ sống hạnh phúc hơn một chút không?"
Trần Thời hiếm khi dành cho tôi một ánh mắt nghiêm túc: "Cũng có người sẽ không vui đâu."
"Ai mà không vui cơ?"
"Tôi."
Ha ha ha ha, Trần Thời đúng là say thật rồi.
"Tôi cứ ngỡ rượu này không thể chảy ngược vào não anh được chứ."
Tôi nốc cạn nửa lon bia còn lại, ợ một cái rõ dài, rồi nước mắt cứ thế trào ra.
"Trần Thời, xin lỗi nhé. Đáng lẽ tôi không nên chê anh 'nhỏ' khi vô tình thấy anh đi vệ sinh hồi năm lớp 10, nhưng tôi cũng bị anh đ.á.n.h đến chảy m.á.u mũi rồi còn gì. Cả muối trong bình nước của anh cũng là tôi bỏ vào, thư tình hoa khôi gửi cho anh cũng bị tôi vứt đi, hu hu hu... ngay cả vụ anh bị lột quần trong ngõ nhỏ năm lớp 11 cũng là tôi thuê người làm đấy... Tôi đúng là không phải con người mà."
Tôi kể lể từng món nợ năm xưa, càng nói càng thấy mình tội lỗi đầy mình.
Trần Thời cũng chẳng chịu kém cạnh: "Chuyện cô yêu sớm với cái tên nào đó ở trường nghề cũng là tôi mách giám thị đấy. Còn cả nguyện vọng đại học của cô nữa, là tôi thừa lúc cô say khích tướng cô sửa đấy. Với lại cái chỗ tôi đang ở, thực ra nhà đó là của tôi, tôi lừa cô nộp tiền thuê nhà thôi, tôi mới đúng là không phải con người."
Mấy tin này còn làm tôi sốc hơn cả việc ông cậu sáu mươi tuổi của tôi biết phi thân đi trên tường.
Hồi đó Trần Thời còn bảo tôi say quá nhìn hoa mắt nên điền nhầm, đúng là đồ tâm cơ boy!
Tôi tức giận túm lấy cổ áo hắn, gào lên: "Bà đây hồi đó không hề yêu sớm!"
"Hả?"
"Tôi giúp cái tên đó một chút, hắn cứ nhất quyết đòi nhận tôi làm đại ca, kéo tay nài nỉ tôi, đúng lúc bị anh nhìn thấy thôi."
Trần Thời thở phào nhẹ nhõm, tôi cũng tự nhủ hắn không thể mù đến mức ấy được.
17
Tôi và Trần Thời nằm trên một chiếc giường, cùng ôn lại chuyện "thiếu niên cuồng ngạo".
"Trần Thời, thực ra cũng phải cảm ơn anh. Nếu không vì anh mà tôi bị mời phụ huynh, kích động quyết tâm rời khỏi Lâm Thành, khiến tôi lao đầu vào học để cải thiện thành tích, thì giờ chắc tôi vẫn đang đi thu phí bảo kê ở cái xó xỉnh nào đó rồi. Anh biết đấy, bố tôi mất sớm, mẹ bỏ đi, bà ngoại không thương, tôi chỉ có nước nắm đ.ấ.m phải cứng thì mới không bị bắt nạt."
Trần Thời say đến mức không mở nổi mắt, mò mẫm định vỗ đầu an ủi tôi, kết quả vỗ ngay vào mặt tôi một cái bốp.
"Thực ra không chỉ nắm đ.ấ.m cậu cứng đâu, mồm cậu còn cứng hơn. Cậu còn dám cưỡng hôn tôi nữa, đáng sợ c.h.ế.t đi được."
Bầu không khí nặng nề tan biến trong tích tắc, quả nhiên đau thương không hợp với tôi.
"Nhưng mồm có cứng đến đâu thì hôn vào cũng mềm thôi, anh có muốn thử lại không, bạn học Trần?"
Kẻ đang nhắm mắt vừa nghe thấy câu này liền hưng phấn như mèo thấy mỡ.
Trần Thời xoay người 90 độ ép c.h.ặ.t tôi dưới thân, không nói hai lời liền hôn xuống.
Nhất thời không phân biệt được là rượu làm người say, hay nụ hôn làm người say.
...
"Kẻ nào dám cả gan đụng vào bổn cung? Ồ, hóa ra là Tiểu Trần Tử."
Tôi không kìm được mà sờ sờ vào cơ bụng của hắn rồi định ngủ tiếp.
Khoan đã, Trần Thời cái đồ c.h.ế.t tiệt này không mặc quần áo!
Tôi tỉnh ngủ ngay lập tức.
Trần Thời trông như một cô vợ nhỏ chịu uất ức, ai oán nhìn tôi: "Cậu cuối cùng cũng tỉnh rồi, làm người ta đợi mãi."
"Oẹ."
"Cậu ngủ với tôi rồi, phải chịu trách nhiệm."
"Cái... cái này... cơm có thể ăn bậy chứ lời không thể nói bừa nhé."
"Ở thời cổ đại là phải thả trôi sông đấy."
Tôi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? Tôi khẽ nâng cằm hắn lên, phả vào mặt hắn một hơi "độc khí":
"Nói đi cưng, bao nhiêu tiền?"
"Ngôn Ninh, có xảy ra chuyện gì hay không trong lòng cậu không tự biết sao? Với cái trình độ say không phân biệt nổi 1 2 3 của cậu, cậu bò dậy nổi chắc? Cậu... cậu đồ lưu manh."
Để phối hợp với hắn, tôi rất tâm lý mà huýt một tiếng sáo vang dội đầy lả lơi.
18.
Tôi ngồi đó, chống cằm nhìn Trần Thời bận rộn ra ra vào vào, thu dọn đồ đạc của tôi đóng gói vào mấy cái bao tải dứa.
Nghĩ mà nhức đầu thật sự, anh cứ nhất quyết đòi tôi phải "chịu trách nhiệm" với anh cho bằng được. Mà khoan, hình như đây là chuyện hời mà nhỉ? Tiền nhà ư? Anh bảo không thu nữa.
"Tiền phòng em nộp lúc trước, cộng thêm cả cái thân xác này của tôi, tất cả đều giao cho em hết đấy."
Trần Thời làm thế này... thật sự khiến tôi cảm động muốn khóc c.h.ế.t đi được. Tôi nảy ra một ảo giác rằng, chỉ cần tôi mở miệng, có khi đến cả cái "quần đùi" Trần Thời cũng sẵn lòng lột ra đưa cho tôi luôn không chừng.
Thế là, chẳng cần ai phải nói ra câu "thích" ngượng ngùng nào, tôi và Trần Thời cứ thế tự nhiên mà ở bên nhau.
Tôi thầm nghĩ, mình cũng nên làm điều gì đó cho anh chứ nhỉ?
Sáng mùng một Tết, tôi dậy thật sớm để nghiên cứu bữa sáng. Tôi nhẹ nhàng gõ cửa gọi anh dậy bằng tông giọng dịu dàng nhất, rồi bước đi theo kiểu "mèo con" uyển chuyển, bưng ra thành quả cả một buổi sáng nghiên cứu... một bát cháo trắng.
"Anh Trần Thời ơi~ Ăn đi anh."
Trần Thời trưng ra bộ mặt lạnh như tiền, đến một ánh mắt cũng chẳng buồn bố thí cho tôi.
Ăn xong, anh ngồi trên sofa, tôi nhìn anh đầy âu yếm:
"Em ra ngoài mua thức ăn đây, anh ở nhà ngoan ngoãn đừng có chạy lung tung nhé~"
Vẻ mặt Trần Thời lúc đó đúng kiểu "ngũ vị tạp trần", khó tả không lời nào diễn tả xiết.
Đến khi tôi bưng những món ăn đã nghiên cứu suốt hai tiếng đồng hồ lên bàn cơm, anh đột ngột đứng bật dậy.
"Anh bỗng thấy không đói nữa."
"Không được kén ăn đâu nhé, ngoan nào, ăn đi~"
Trần Thời nếm thử miếng đầu tiên, sau đó vội vàng bưng lấy đĩa thức ăn né tránh cái tay định gắp thêm của tôi, ba chân bốn cẳng tiêu diệt sạch sành sanh. Tôi đoán chắc là do tôi nấu ngon quá, ngon đến mức anh sắp rơi lệ luôn rồi kia kìa.
Được tiếp thêm động lực, tôi lại lao vào bếp. Đến lúc trở ra, tôi thấy mặt Trần Thời xanh như tàu lá chuối.
"Anh không muốn ăn nữa sao? Không sao đâu, dù em đã mất cả tiếng đồng hồ và dồn hết tâm huyết vào đó..."
Anh lập tức cầm đũa lên, với phong thái "quyết t.ử cho tổ quốc quyết sinh", anh nếm một miếng. Có vẻ cũng ổn, cuối cùng tôi cũng được nếm thử món mình làm.
Chà, món đậu que này... cũng dai và có sức bền gớm nhỉ...
Sau bữa ăn, Trần Thời định tay chân dọn dẹp. Tôi lại nũng nịu:
"Anh ăn cũng mệt rồi, cứ để em làm cho."
Trần Thời nhịn suốt cả ngày, cuối cùng cũng bùng nổ:
"Ngôn Ninh! Em có thể bình thường lại một chút được không hả?!"
Tôi ngơ ngác nhìn anh:
"Em làm gì sai sao?"
"Tôi không thích mấy kiểu con gái nũng nịu điệu đà, em không cần phải cố ý thay đổi gì hết, cứ là chính mình thôi, làm một Ngôn Ninh chân thật nhất ấy!"
Tôi nghe xong, lập tức đổi giọng:
"Thế còn đứng ngây ra đó làm gì? Cút đi rửa bát đi cái đồ không có mắt nhìn kia!"
Đôi mắt Trần Thời bỗng rưng rưng, lúc tôi cứ ngỡ mình quá hung dữ làm hắn tổn thương, thì anh lại kích động thốt lên:
"Đúng! Phải thế này chứ! Cuối cùng cũng thấy thoải mái rồi."
Nói đoạn, anh vừa huýt sáo vừa hăm hở đi rửa bát. Đúng là do tôi chiều quá mà sinh hư, phải hy sinh hình tượng thục nữ để thỏa mãn cái nết của anh, tôi đúng là cô bạn gái tuyệt vời nhất trần đời.
"Ngôn Ninh, em còn hơi không?"
"Anh trù em hết hơi sớm thế à?"
"Phủi phui cái mồm, Tết nhất đến nơi, tôi không cho phép em tự nguyền rủa mình như thế!"
Tôi đảo mắt nhìn lên trần nhà. Đêm ba mươi Tết, nhờ đôi bàn tay khéo léo của mình, tôi đã thành công tiễn cả hai đứa vào bệnh viện.
"Ngôn Ninh, sau này chuyện nấu nướng cứ để tôi lo nhé."
"Được..." Tôi thều thào không còn chút sức lực.
Mà công nhận, mạng hai đứa tôi cũng lớn thật đấy.
19
Kỳ học mới sau Tết.
Khi đám bạn biết tin tôi và Trần Thời bên nhau, sau phút kinh ngạc ban đầu, tụi nó lại tỏ ra bình thản đến lạ.
Tiêu Cảnh nhìn tôi: "Tôi biết ngay mà, cái bắp cải này đã nhắm cậu từ lâu rồi."
Châu Nghệ nhìn Trần Thời: "Cuối cùng con heo này cũng bị thu phục rồi."
Dương Giai thì đầy cảm khái: "Bắp cải cũng biết tự tìm heo để ủi cơ đấy."
"Mọi người có lịch sự chút nào không vậy hả???"
Trần Thời nhìn tôi đầy dịu dàng: "Có được tôi, em lời to rồi đấy."
Tôi chẳng buồn giữ kẽ, tặng anh một cú đ.ấ.m. Cả bọn cười nghiêng ngả, tôi cũng chẳng có khí tiết gì mà cười theo.
Tiêu Cảnh bỗng vỗ bàn cái rầm như sực nhận ra điều gì:
"Hèn gì! Thảo nào hồi đó Trần Thời lại 'tốt bụng' bày mưu cho tôi khiến Ngôn Ninh mất mặt. Anh em ạ, cậu vì muốn tán được người ta mà đến cả cái danh dự trong sạch cũng không cần luôn à?"
Dương Giai lắp bắp run rẩy:
"Trần Thời, cậu nôn nóng quá rồi đấy, đến cả tôi mà cậu cũng tính kế luôn. Biết thừa cái miệng tôi rộng, chuyện gì cũng kể cho Châu Nghệ nghe, nên cậu mới cố ý bảo tôi là ông đang tìm người ở ghép... cậu... cậu..."
Tôi sững sờ nhìn Trần Thời: "Thì ra anh đào sẵn hố để em từng bước nhảy xuống à?"
Trần Thời hoảng loạn: "Em nghe tôi biện minh đã..."
"Không nghe không nghe!"
Trần Thời biết ý ngậm miệng lại.
"Em bảo không nghe mà anh không thèm nói nữa luôn đấy à?" Tôi bắt đầu vô lý đùng đùng.
Trần Thời nghiến răng vỗ trán. Đúng là đời có vay có trả, chẳng chừa một ai.
Thực ra có một điều anh không biết, đó là ngay từ cái nhìn đầu tiên năm ấy, tôi đã thầm trao trái tim cho anh rồi. Chàng thiếu niên trong năm tháng thanh xuân của tôi, cuối cùng đã trở thành chàng trai của riêng mình tôi.
Vuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!