Tôi từ chối đề nghị đưa đón của Kỳ Diễm. Khi đó anh cũng bận đến không ngừng nghỉ, trong quãng thời gian hữu hạn ấy, chúng tôi đều có giấc mơ riêng cần theo đuổi.
Sau này, tôi dùng thời gian rảnh học taekwondo và tán đả.
Cô gái kia cuối cùng cũng đuổi kịp, thở hổn hển hét lên:
“Cướp! Bọn họ cướp!”
Tên đồng bọn định chạy trốn nhanh chóng bị người xung quanh khống chế.
Cô gái bị cướp nhìn tôi sững sờ:
“Ơ, chị không phải là người trong điện thoại vừa rồi..”
Một bên tai nghe của cô rơi xuống, điện thoại vẫn đang phát lại video chính là video quảng bá buổi họp báo hôm nay.
Thời gian họp báo sắp đến, tôi không muốn lộ thân phận, liền đưa ngón trỏ lên môi, nháy mắt với cô:
“Suỵt.”
Tôi nhặt chiếc túi rơi dưới đất đưa lại cho cô, kéo khẩu trang lên.
Cô như vừa phát hiện ra một bí mật nhỏ, che mặt lại, chỉ còn đôi mắt sáng lấp lánh.
Cô nhỏ giọng:
“Chị ơi, em biết chị. Em… em cũng là sinh viên khoa hóa trường mình…”
Một giờ sau, tôi đứng trên sân khấu, bình tĩnh giới thiệu thành quả nghiên cứu của mình trước mọi người.
Ánh đèn flash dưới khán đài chói lóa, giống như tia lửa sắt năm xưa bùng lên trong bóng tối rực rỡ đến chói mắt.
Ngay khoảnh khắc tôi kết thúc bài phát biểu, tôi nghe thấy trong đầu mình vang lên một giọng nói hoàn toàn mới…
“Thân gửi Hạ Miểu Miểu:
“Xin hỏi cô có muốn trói định với hệ thống này không? Kịch bản lần này cô nhận được là kịch bản nữ chính mạnh mẽ.”
“ Chúc cô hành trình vui vẻ.”
Tôi khẽ hạ mi, không chút biểu cảm… từ chối lời nhắc của hệ thống.
Bởi vì tôi biết, cuộc đời của mình từ trước đến nay chưa từng cần đến sự can thiệp của hệ thống, cũng không cần phải diễn theo bất kỳ kịch bản nào.
Tôi đã sớm trở thành nhân vật chính của chính mình.
Đối mặt với những hệ thống tưởng như không thể phá vỡ, tôi từng nghĩ rằng đời mình chỉ có thể như vậy mà thôi.
Nhưng những vì sao trên trời chưa từng biến mất vì hoạt động của con người, những hạt bụi nhỏ bé bùng nổ trong vũ trụ mênh mông cũng có thể trở thành những ngôi sao khổng lồ trong tương lai.
Phản ứng hóa học cũng chưa từng thay đổi vì kịch bản.
Vậy thì cuộc đời tôi…. Không phải do kịch bản của người khác quyết định?
Tôi chỉ là một người bình thường.
Một người bình thường… trung thành với chính mình, yêu chính mình, thiêu đốt chính mình.
Sáng hôm sau, khi tôi đến viện nghiên cứu, trên tivi đang phát bản tin buổi sáng.
“Gần đây, trên đường xx xảy ra một vụ cướp nghiêm trọng. Xin cảm ơn một công dân nhiệt tình họ Hạ đã kịp thời khống chế tên cướp…”
Tôi mỉm cười.
Cảm ơn “cô Hạ” đã kiên trì suốt chặng đường.
Cảm ơn công dân nhiệt tình - cô Hạ.
---
Ngoại truyện: Kỳ Diễm
1
Trong cuộc đời Kỳ Diễm đã từng xuất hiện rất nhiều “người công lược”.
Nữ chính may mắn Tống Dạng không phải là người đầu tiên anh gặp.
Những “người công lược” ấy thường mang theo mục tiêu nhiệm vụ mà đến, họ cố ý tiếp cận hoặc vì phần thưởng nhiệm vụ, hoặc vì muốn trở thành nữ chính của anh.
Anh chưa từng để tâm đến bất kỳ ai.
Nhưng Tống Dạng là người đầu tiên… trực tiếp nhắm vào Hạ Miểu Miểu.
Hạ Miểu Miểu từ trước đến nay luôn cứng đầu, bị ủy khuất cũng chỉ tự mình gánh chịu. Hơn nữa, trước đó
Tống Dạng chưa từng xuất hiện trước mặt anh, nên anh hoàn toàn không nghĩ theo hướng “người công lược”.
Cho đến khi Hạ Miểu Miểu bị thương ở chân, anh gặp Tống Dạng trước cửa phòng thí nghiệm.
Để xác nhận suy đoán trong lòng, anh quay lại cửa phòng thí nghiệm, nhìn cánh cửa đã bị khóa, nghe thấy bên trong vang lên tiếng cầu cứu dò xét.
Anh không biểu cảm, lùi lại một bước.
Cây nạng của Hạ Miểu Miểu cũng bị khóa trong đó. Anh không nghĩ cách mở cửa, mà lạnh nhạt quay người đi xuống lầu, đồng thời gọi vào số liên lạc khẩn cấp dán ngoài phòng thí nghiệm.
Lần đầu tiên anh gặp “người công lược” cũng là trong một tình huống tương tự.
Có người bị nhốt trên sân thượng suốt một đêm. Anh phá khóa cứu cô ta ra, nhưng khi đối diện với câu hỏi của giáo viên chủ nhiệm, cô gái đó lại đỏ mặt ấp úng nói rằng… thực ra hai người đang hẹn hò trên sân thượng.
Nhưng đó chỉ là lần đầu họ gặp nhau.
Sự việc bị đưa đến trước mặt cha mẹ anh. Họ tưởng rằng Kỳ Diễm yêu sớm.
Vốn dĩ giữa họ đã có mâu thuẫn về việc chọn ngành, cha mẹ anh muốn anh ra nước ngoài học kinh doanh. Nay lại xảy ra chuyện yêu sớm, càng khiến tranh cãi trở nên gay gắt.
Khoảng thời gian đó, Hạ Miểu Miểu không có mặt cô đi tham gia khóa huấn luyện thi hóa học cấp tỉnh. Khi cô trở về, anh đã giải quyết xong tất cả.
Mọi thứ dường như chưa từng xảy ra.
Từ đó về sau, bên cạnh anh xuất hiện đủ kiểu “người công lược”.
Cách nhận biết rất đơn giản khi ở riêng, anh có thể cảm nhận được trên người họ có một tầng “ánh sáng”, dù phần lớn rất yếu.
Anh không hiểu rõ những rắc rối giữa các hệ thống, cũng không biết nhiệm vụ cụ thể của những “người công lược” ấy.
Hạ Miểu Miểu rất thông minh, may mắn là giữa họ có đủ sự ăn ý. Khi trong cuộc thi tuyển chọn hóa học, cô tạm thời đổi anh thành đồng đội, trong lòng anh đã mơ hồ đoán ra.
Có lẽ… mình cũng có thể giúp cô.
Sau cuộc thi, Tống Dạng chặn anh lại.
Anh ngẩng đầu, sắc mặt lạnh nhạt, mất kiên nhẫn:
“Đúng, tôi thích cô ấy. Tốt nhất cô nên tránh xa cô ấy ra.”
Tống Dạng không chịu từ bỏ:
“Tại sao? Là vì tôi không đủ giỏi sao? Tôi đã thắng cô ta nhiều lần như vậy rồi…”
Kỳ Diễm khựng lại, khóe môi cong lên một nụ cười châm chọc, lạnh nhạt nói:
“Sự ‘giỏi giang’ của cô… thật sự là do nỗ lực của chính cô mà có sao? Đừng dùng những thủ đoạn hèn hạ đó nữa chỉ là vô ích thôi.”
“Còn nữa, phiền cô chuyển lời đến hệ thống của cô đừng tốn công sức vào tôi nữa.”
Bao năm qua, anh đã gặp rất nhiều “người công lược”, cũng gặp đủ loại hệ thống.
Khi nhiệm vụ thất bại, ánh sáng trên người những “người công lược” ấy sẽ mờ đi. Anh coi đó là năng lượng của hệ thống.
Anh lạnh nhạt buông một câu:
“Vạn vật trên thế gian đều sẽ tiêu vong. Hệ thống thất bại… cuối cùng cũng sẽ đi đến diệt vong thôi, đúng không? Bốn, năm năm thất bại chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao?”
Tống Dạng không nói được gì, mặt đỏ bừng. Anh đoán rằng sau khi bí mật của hệ thống bị anh vạch trần, cô ta đã bị hệ thống hạn chế lời nói.
Nếu mục tiêu của hệ thống là năng lượng trên người anh, thì không một ai có thể lấy đi thứ chúng muốn từ anh.
Kể từ đó, anh không còn gặp thêm bất kỳ “người công lược” nào nữa.
---
2
Sau khi tốt nghiệp một thời gian dài, Kỳ Diễm vào làm tại viện nghiên cứu thiên văn.
Anh quan sát được một cặp sao đôi.
Chúng xoay quanh nhau, lặng lẽ ôm lấy nhau giữa vũ trụ bao la.
Hạ Miểu Miểu gọi điện tới:
“Kỳ Diễm! Tôi không muốn ăn cà ri bò nữa!”
Gần đây anh đang khổ luyện nấu ăn.
Vì thế, Hạ Miểu Miểu đã ăn cà ri bò suốt cả tuần.
Anh thậm chí có thể tưởng tượng ra dáng vẻ ở đầu dây bên kia Miểu Miểu đang cau mày vì tức giận.
Bất giác, khóe môi anh cũng khẽ cong lên, thần sắc trở nên dịu dàng và yên tĩnh. Anh nén cười, nói:
“Được.”
Ánh mắt anh dừng lại trên đoạn video đang phát trên màn hình.
Đó là bản phát lại buổi họp báo của Hạ Miểu Miểu.
Cô trên sân khấu rực rỡ như ánh sáng, từ lâu đã trở thành tâm điểm trong mắt tất cả mọi người.
Nhưng mọi người chỉ nhìn thấy vẻ hào nhoáng của cô, không ai biết cô đã thức trắng bao nhiêu đêm.
Họ từng cùng nhau vượt qua những tháng ngày gian nan nhất, giống như cặp song tinh anh quan sát được ôm lấy ánh sáng rực rỡ nhất của riêng mình trong vũ trụ bao la.
Anh từng thấy dáng vẻ non nớt của Hạ Miểu Miểu, cũng từng thấy sự kiêu hãnh và bướng bỉnh ăn sâu trong cốt cách của cô.
Trong thời gian học cao học, khi Hạ Miểu Miểu gặp phải vụ cướp, anh luôn lo cô sẽ để lại bóng ma tâm lý.
Cô không cho anh đi theo, nhưng anh vẫn luôn giữ một khoảng cách không xa không gần, lặng lẽ đi sau cô, cho đến khi cô trở về ký túc xá an toàn mới quay người rời đi.
Anh từng viết hai từ ở trang đầu cuốn nhật ký của mình.
Một là “tàu Cassini”, là khởi nguồn khiến anh lựa chọn ngành vật lý thiên văn.
Một là “Hạ Miểu Miểu”.
Đồng nghiệp trong viện nghiên cứu thường trêu đùa, nói rằng những người ở đây cả đời theo đuổi, cũng chỉ là cố nắm bắt những vì sao vĩnh viễn không thể chạm tới.
Nhưng anh đã sớm hòa “ngôi sao” của mình vào tận xương tủy.
Anh chợt nhớ lại lần đầu tiên quen biết Hạ Miểu Miểu.
Đó là ngày nhập học, họ ngồi cùng bàn.
Cô cong mắt cười, nụ cười ngọt ngào, đưa tay về phía anh.
Cô nói:
“Chào bạn cùng bàn, mình là Hạ Miểu Miểu.”
Giống như bản thân cô đang tỏa sáng.
Không ai biết Hạ Miểu Miểu có ý nghĩa thế nào đối với anh.
Khi anh từng mờ mịt và lạc lối, đã có một người thắp lên trong lòng anh một tia sáng.
Tia sáng ấy, từ đó chưa từng tắt.
Trở về nhà, anh lôi ra cuốn nhật ký ấy.
Trang giấy đã ố vàng theo năm tháng, ở trang cuối cùng, viết rõ ràng…
“Cả thanh xuân của tôi đều là em.
Còn em, là lực hấp dẫn mà tôi vĩnh viễn không muốn thoát khỏi.”
(Hết)
Vuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!