Chương 1

.

Khi ta xuyên đến, thích khách vừa nhảy vào phủ Công chúa, đám đông lập tức bị xô tán loạn.

Ta định lùi lại trốn đi, nhưng bất ngờ bị ai đó đẩy mạnh một cái!

Cơn đau thấu tim từ vai truyền tới, trước mắt ta tối sầm lại.

Khi quay đầu nhìn lại, ta mới phát hiện vừa rồi có thích khách xông tới bên cạnh nữ phụ Thẩm Thanh Từ. Để bảo vệ nàng ta, thị vệ của ta, Vệ Bình, đã đẩy thẳng ta chắn phía trước, khiến ta bị đ â m trúng!

Ta choáng váng một lúc, khẽ nhíu mày.

Nếu không nhớ nhầm cốt truyện, nữ chính, cũng chính là nguyên thân của ta, từng là ân nhân cứu mạng Vệ Bình.

Phụ thân Vệ Bình phụng mệnh xây đê chống lũ, nhưng lại tham ô tiền công, chỉ dùng chưa đến một phần mười số bạc thi công, cắt xén vật liệu.

Trùng hợp năm đó lũ lớn, con đê chất lượng kém kia nhanh chóng bị vỡ, khiến hai châu hạ lưu bị nước lũ tàn phá, hàng chục thành trì chìm trong biển nước, thương vong vô số. Cuối cùng phụ thân Vệ Bình bị phán xử trảm sau thu.

Vệ Bình là công tử danh môn trong kinh, nhưng vì phụ thân liên lụy, lẽ ra phải chịu hình, xăm lên mặt sau đó lưu đày biên cương.

Chính nữ chính vì từ nhỏ từng có giao tình với hắn, thấy hắn đáng thương nên lén cứu hắn ra, giữ lại trong phủ làm thị vệ.

Nhưng Vệ Bình luôn oán hận hoàng đế, cũng chính là phụ thân của nữ chính. Vì thế hắn cũng hận lây sang nữ chính.

Đúng lúc ấy, Thẩm Thanh Từ  biểu muội của nữ chính đến nương nhờ , ở lại phủ Công chúa.

Một lần Vệ Bình làm nhiệm vụ bị thương, Thẩm Thanh Từ đã băng bó cho hắn.

Trong mắt Vệ Bình, nàng ta thiện lương thuần khiết, qua lại lâu ngày, hắn dần đem lòng yêu Thẩm Thanh Từ.

Chính vì vậy, khi thích khách xuất hiện, hắn mới đẩy ta ra để cứu nàng ta.

Thích khách rất nhanh đã bị khống chế, bị áp giải đi.

Ta ôm vai chảy m á u, thái y cuống cuồng băng bó. Ma ma phía sau ta vừa đau vừa tức mắng:

“Nuôi một đám phế vật các ngươi để làm gì?! Công chúa lớn từng này tuổi chưa bao giờ bị thương! Nếu Hoàng thượng biết chuyện, các ngươi có mười cái đầu cũng không giữ nổi đâu!”

Một loạt thị vệ quỳ xuống.

“Thuộc hạ hộ giá bất lực, xin điện hạ trách phạt!”

Thẩm Thanh Từ khóc hệt lê hoa đái vũ, cũng quỳ trước mặt ta:

“Biểu tỷ, tất cả đều tại muội. Xin tỷ đừng trách Vệ Bình, nếu phải phạt thì phạt muội đi!”

Vệ Bình cùng đám thị vệ quỳ trên đất.

Những người khác đều dập đầu không dám ngẩng lên, chỉ có hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt thoáng qua một tia chán ghét.

“Điện hạ, cứu Thẩm tiểu thư là do ta tự nguyện, không liên quan đến nàng. Nếu muốn phạt thì cứ phạt ta.”

Hệ thống sợ ta nổi giận, vội vàng giải thích:

“Ký chủ đừng tức giận! Vệ Bình chính là nam phụ số ba. Cô nhất định phải cảm hóa hắn. Giai đoạn đầu chịu chút ủy khuất cũng không sao, sau này hắn sẽ từ bỏ nữ phụ rồi yêu cô!”

Ta rà soát lại ký ức, kết hợp với lời hệ thống nói, lập tức hiểu ra.

Thế giới ta đang ở… là thế giới “truy thê hỏa táng tràng”.

Nữ chính là công chúa hoàng thất, nhưng lại phải chịu hết uất ức từ nam chính, nam phụ hai, nam phụ ba… thậm chí không biết là nam phụ số mấy.

Bị hành hạ thể xác lẫn tâm hồn, chịu đủ mọi đau khổ, cuối cùng mới đổi lấy cái gọi là kết cục viên mãn.

Rõ ràng sinh ra đã là công chúa, có mọi thứ trong tay.

Thế mà lại phải vì cái gọi là tình yêu của nam nhân, mà tự hạ thấp bản thân, để người khác giày xéo.

Thẩm Thanh Từ lại cầu xin:

“Biểu tỷ, xin tỷ tha cho Vệ Bình! Sau này hắn nhất định sẽ không như vậy nữa!”

Vệ Bình lại nghênh cổ nói:

“Nếu còn lần sau, ta vẫn sẽ cứu Thẩm tiểu thư. Nếu điện hạ không vui thì cứ phạt ta!”

Ta rũ mắt nhìn hắn, hiểu rõ vì sao hắn dám ngông cuồng như vậy.

Chỗ dựa của hắn chẳng qua là sự ưu ái trước kia của nữ chính.

Nữ chính tính tình nhu nhược, mỗi lần bị hắn làm khó đều chỉ lặng lẽ nhẫn nhịn.

Lâu ngày, mới khiến Vệ Bình quen thói vô pháp vô thiên.

Đáng tiếc…

Hắn đã ngông với nhầm người rồi.

Ta phất tay.

Giữa tiếng hệ thống thét lên kinh hãi, ta bình thản nói:

“Đã vậy… người đâu.”

“Kéo hắn xuống.”

“Vệ Bình hộ chủ bất lực.”

Ta nhả ra hai chữ:

“Đánh ch ế t.”

2.

Hiện trường lặng ngắt như tờ.

Thẩm Thanh Từ là người đầu tiên phản ứng lại, hét lên rồi lao tới:

“Biểu tỷ không thể! Tỷ không thể g iế t hắn!”

Vệ Bình cũng ngây ra một thoáng, sau đó cười lạnh:

“Cứ để nàng ta gi ế t!”

Hắn chắc chắn chắn ta không dám gi ế t hắn.

Đám thị vệ, nha hoàn cũng vội vàng khuyên can:

“Công chúa tha mạng! Vệ Bình chỉ nhất thời hồ đồ, tội không đáng ch ế t!”

Nhưng không ai dám ra tay thi hành.

Thấy vậy, Vệ Bình càng thêm đắc ý, ánh mắt khiêu khích nhìn ta.

Rõ ràng trong phủ ai cũng biết công chúa mềm yếu dễ bắt nạt, đến con trai tội thần cũng dám leo lên đầu ta.

Ta không nói gì.

Chỉ đứng dậy, đi tới trước mặt Vệ Bình.

Hắn đầy bất phục nhìn ta. Dù đang quỳ, nhưng không hề có chút thần phục.

Ngay giây sau

Ta rút bội đ a o của thị vệ bên cạnh.

Trong ánh mắt không dám tin của Vệ Bình, ta đâm thẳng lưỡi d a o vào ng ự c hắn, rồi xoáy mạnh một cái!

Tim bị khuấy nát thành m á u thịt.

M á u trào khỏi khóe miệng.

Vệ Bình trợn to mắt nhìn ta.

“Ngươi… ngươi”

Hắn không kịp nói hết một câu, đã ngã xuống đất mà ch ế t.

Ch ế t không nhắm mắt.

Dường như đến phút cuối cùng hắn vẫn không tin

Ta thật sự gi ết hắn.

“Không!”

Thẩm Thanh Từ gào lên thảm thiết, nhào tới ôm lấy thi thể hắn.

“Đừng! Đừng! Vệ lang!”

Nàng ta ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt đỏ ngầu đầy hận ý:

“Ngươi sao có thể ác độc như vậy?!”

Ta thản nhiên đáp:

“Ngươi cũng muốn ch ế t sao?”

Thẩm Thanh Từ lập tức theo bản năng lùi lại.

Khi mở miệng lần nữa, giọng đã yếu đi rất nhiều:

“Biểu tỷ… Vệ Bình theo tỷ nhiều năm như vậy… sao tỷ nỡ…”

Ta lạnh nhạt nói:

“Hắn là thị vệ trong phủ ta.”

“Ta giữ hắn lại là để bảo vệ ta.”

“Bây giờ không bảo vệ được ta, ta giữ hắn lại làm gì?”

“Phạm sai lầm thì chịu phạt.”

“Chuyện thiên kinh địa nghĩa, chẳng lẽ không đúng?”

Thẩm Thanh Từ cứng họng.

Mọi người xung quanh kinh ngạc nhìn ta.

Ánh mắt ta chậm rãi quét qua từng người một.

Sự kinh ngạc ấy nhanh chóng biến thành nỗi sợ hãi tột độ.

Tất cả đều cúi đầu.

Không ai dám nhìn thẳng vào ta nữa.

Ta ném thanh đao dính m á u xuống đất, nói với quản gia:

“Thị vệ và nha hoàn vừa cầu tình, cùng toàn bộ hạ nhân trong phủ…”

“Đổi hết.”

“Ta không muốn nhìn thấy họ lần thứ hai.”

Mọi người ch ế t lặng.

Khi hoàn hồn, tất cả lập tức quỳ xuống liều mạng cầu xin, dập đầu đến m á u ch ảy đầy trán.

“Điện hạ tha mạng!”

“Điện hạ! Nô tỳ chỉ nhất thời hồ đồ! Xin điện hạ nể tình nô tỳ hầu hạ người nhiều năm mà tha cho nô tỳ một lần!”

“Điện hạ tha mạng! Nô tài không dám nữa!”

Ta liếc quản gia một cái.

Quản gia phịch một tiếng quỳ xuống, mồ hôi lạnh chảy dọc trán.

“Tuân lệnh, điện hạ!”

Khi quay lại, sắc mặt ông ta đã hoàn toàn thay đổi, hung dữ quát:

“Còn không mau bịt miệng bọn chúng lại! Đừng để chúng làm bẩn tai điện hạ!”

Ta quay người rời đi.

Chương 1