Chương 5

11.

Khi gặp lại Bùi Chiêm, ta đã hoàn toàn nắm vững ngai vàng trong tay.

So với tưởng tượng của ta, hắn khá hơn một chút.

Dù đang ở đại lao, hắn cũng không đến mức thảm hại.

Vẫn giữ được phong cốt của mình.

Vừa thấy ta, hắn không cầu xin được thả ra, chỉ khẽ cúi mắt hỏi:

“Chiêu Dương…những ngày này nàng có ổn không?”

“Không được tốt lắm.”

Ta nói thật lòng.

Gần đây người bị ta gi ế t… quá nhiều.

Phụ hoàng một mình trong địa cung chắc cũng cô đơn.

Vì thế ta đã cho Thẩm quý nhân xuống dưới bầu bạn với ngài ấy rồi.

Ta đến quá muộn.

Dù có sự giúp đỡ của hoàng hậu, ta cũng đã tạo được chút thế lực trong triều, nhưng làn sóng phản đối vẫn còn rất nhiều.

May mà, gi ết dần gi ết dần… sự phản đối kia cũng ít đi.

Gi ế t thêm một ít nữa, sẽ chẳng còn ai phản đối.

Ta không quan tâm sử sách sẽ viết về ta thế nào.

G iế t cha?

Hay soán vị?

Ta chỉ biết một điều, lịch sử luôn do kẻ chiến thắng viết nên.

Bùi Chiêm khẽ cười khổ, đưa tay nắm lấy song sắt, nắm lấy tay ta.

“Chiêu Dương… nàng đã chịu rất nhiều khổ sở phải không?”

“Nàng tính tình lương thiện, muốn làm đến bước này…nhất định rất đau khổ.”

“Ai ép nàng vậy?”

“Hoàng hậu? Hay Đại hoàng tử?”

Bùi Chiêm vẫn không tin ta dám mưu triều đoạt vị.

“Chiêu Dương.”

Hắn nhìn ta, trong mắt đầy vẻ thương xót.

“Ta thật sự muốn giúp nàng.”

“Ta biết gánh nặng này đối với nàng quá nặng nề.”

“Nàng thả ta ra đi, ta có thể giúp nàng.”

Ta khẽ cong mắt cười.

“Đúng vậy.”

“Trẫm làm hoàng đế, trên cao thật lạnh lẽo quá.”

“Hay là ta thả ngươi ra, Bùi ca ca”

“Ngươi đến làm hoàng đế đi, được không?”

Bùi Chiêm khựng lại.

“Thật ra… ta bị ép tạo phản.”

“Ta chưa từng hứng thú với vị trí đó.”

“Nhưng ta rất đau lòng cho nàng… ta chỉ muốn giúp nàng.”

Ngón tay hắn siết ch ặ t, giọng nói không kìm được lộ ra một tia nôn nóng:

“Nếu sau này ta làm hoàng đế”

“Thì nàng sẽ là hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ.”

“Chúng ta cùng nhau chia sẻ giang sơn này.”

“Ha ha ha”

Ta không nhịn được cười lớn.

Thậm chí còn cười đến chảy cả nước mắt, phải đưa tay lau đi.

“Bùi Chiêm…”

“Trước đây ta không nhận ra, hóa ra ngươi cũng khá hài hước đấy.”

Ta khẽ cúi người lại gần, nói nhỏ:

“Thật ra… ta đã biết từ lâu ngươi sẽ tạo phản.”

“Ngươi biết vì sao ta không vạch trần ngươi không?”

Bùi Chiêm sững người.

Khóe môi ta nhếch lên một tia mỉa mai:

“Kinh thành phòng vệ nghiêm ngặt như thế.”

“Nếu không nhờ ngươi…”

“Chỉ với năm nghìn binh mã của ta, làm sao có thể thành công?”

“Cảm ơn ngươi đã vất vả nhiều năm…”

“May áo cưới cho ta, Bùi ca ca.”

Bùi Chiêm ngây người nhìn ta.

Hắn vô thức lùi lại một bước, như thể ta đột nhiên biến thành quái vật.

Ta nhìn hắn.

Nam nhân từng cao cao tại thượng trong nguyên cốt truyện, giờ đây bị nhốt trong lồng sắt, không còn chút uy thế.

Hắn từng bẻ gãy chân nữ chính, làm mất đứa con của nàng, từng chút từng chút hành hạ nàng đến ch ế t.

Nếu nói nam phụ hai, nam phụ ba chỉ là tra nam, thì hắn…ngay cả súc sinh cũng không bằng.

Kết cục của Bùi Chiêm trong nguyên tác là gì nhỉ?

À, hậu cung ba nghìn giai lệ, nhưng lại cô độc cả đời.

Thật là một cái kết “truy thê hỏa táng tràng” trào phúng.

Nữ chính chỉ mất thân phận, gia đình, tôn nghiêm, đứa con, sức khỏe cùng mạng sống.

Còn nam chính thì sao?

Hắn mất đi tình yêu cả đời của mình.

Ta nhìn chằm chằm vào Bùi Chiêm, từng chữ từng chữ gằn rõ ràng.

Cuối cùng ta thỏa mãn khi thấy kinh hãi tột độ trong mắt hắn .

“Người đâu.”

“Làm hắn thành nhân trệ.”

“Ném vào nhà xí cho ta.”

Nam chính không thể ch ế t sao?

Vậy thì, hãy sống thật lâu.

Sống… còn khổ hơn ch ế t đi.

12.

Bùi Chiêm bị ta xử thành nhân trệ, nhốt trong nhà xí.

Bên cạnh hắn, chính là Thẩm Thanh Từ.

Từ nay về sau, hai người họ có thể ở bên nhau thật tốt.

Nửa năm sau khi đăng cơ, Thái hậu bắt đầu thúc giục ta mở rộng hậu cung.

Ta đồng ý.

Một tháng sau, hậu cung của ta đã có thêm mấy chục nam nhân.

Người nào cũng là công tử thế gia, phong lưu tuấn tú, không kém gì nam chính bao nhiêu.

Khi nam nhân trở thành phi tử, họ cũng bắt đầu tranh kỳ đấu diễm, tranh sủng ghen tuông.

Quả nhiên

Nữ nhân chẳng qua chỉ là một loại địa vị mà thôi.

Chỉ cần đổi vị trí, ai cũng có thể trở thành “nữ nhân”.

Có điều, bây giờ nếu hệ thống muốn thêm vài nam chính cũng chẳng sao nữa.

Trước khi lên triều, ta đứng một mình rất lâu trong đại điện.

Xuyên qua cánh cửa lớn, ta nhìn thấy tường cung sâu hun hút cùng vùng đất vô tận phía sau đó.

Phổ thiên chi hạ, mạc phi vương thổ.

Tất cả, đều là thiên hạ của ta.

Trong lòng, ta nói với hệ thống:

“Cảm ơn hệ thống.”

Hệ thống trầm mặc rất lâu.

“Cô… phát hiện ra từ khi nào?”

Ta khẽ nói:

“Sau khi đăng cơ, ta đã mơ một giấc mơ.”

“Trong mơ, cái gọi là nguyên cốt truyện không còn chỉ là vài dòng chữ trong đầu.”

“Mà là những chuyện ta từng thật sự trải qua.”

Khi tỉnh dậy, ta có cảm giác như đã qua một đời khác.

Rồi cuối cùng ta cũng nhớ ra, những thứ gọi là “nguyên cốt truyện” ấy, từ đầu đến cuối, chỉ là ký ức của chính ta.

Đó là kiếp trước của ta.

Một đời mà

Ta bị thị vệ phản bội,

Bị phu quân ruồng bỏ,

Bị thanh mai gi ế t sạch cả nhà,

Bị đánh gãy hai chân,

Bị biến thành công cụ phát tiết d ụ c vọng,

Và mất đi đứa con của mình

Cuối cùng phát đi ê n trong sợ hãi, rồi ch ế t thảm.

Từ đầu đến cuối, người đó đều là ta.

Mà tất cả những điều này, chỉ vì ta là “nữ chính truyện truy thê hỏa táng tràng”.

Tác giả hủy hoại mọi thứ của ta.

Rồi sau khi ta ch ế t, lại ban cho ta tình yêu của nam chính, coi đó là sự bù đắp.

Nhưng ta không cam tâm.

Ta không cam tâm mất đi tất cả.

Ta không cam tâm ch ế t nhục nhã như vậy.

Ta không cam tâm toàn bộ giá trị của cuộc đời ta lại chỉ để đổi lấy một thứ tình yêu nhẹ bẫng giả dối.

Ta không cam tâm!!!

Điều khiến ta càng cảm thấy kỳ lạ là từ đầu đến cuối, ta, nữ chính truy thê hỏa táng tràng gần như gi ế t sạch tất cả nhân vật nam.

Thế mà hệ thống chỉ nhẹ nhàng trách ta vài câu.

Không hề có bất kỳ hình phạt thật sự nào.

Điều đó không hợp lý.

Ta hỏi:

“Để ta có thể sống lại… cậu đã trả giá điều gì?”

Hệ thống im lặng rất lâu.

Cuối cùng mới nói:

“Tất cả điểm tích lũy mà tôi kiếm được trong những năm làm nhiệm vụ.”

“Tôi nghĩ… cô là một người tốt.”

“Cuộc đời của cô không nên kết thúc một cách hoang đường như vậy.”

“Tôi từng nói với Chủ Thần chuyện này không đúng.”

“Nhưng chủ thần nói”

“Đó là lựa chọn của chính cô.”

“Con đường là do cô tự đi.”

“Cô luôn khao khát được yêu, nên mới rơi vào kết cục như vậy.”

“Cầu nhân đắc nhân.”

“Cuối cùng cô cũng có được tình yêu, chẳng phải tốt sao?”

Tôi nói với chủ thần:

“Cô ấy chỉ bị lừa thôi.”

“Cô ấy chỉ là chưa từng được dạy điều gì khác.”

“Cô ấy chỉ không biết rằng trên đời còn có rất nhiều thứ quan trọng hơn tình yêu.”

“Ví dụ như tôn nghiêm.”

“Ví dụ như quyền lực.”

“Vì thế tôi dùng toàn bộ điểm tích lũy của mình, đổi với Chủ Thần một cơ hội.”

“Để cô đến một thế giới khác, nhận được một nền giáo dục khác.”

“Rồi trở lại, sống lại cuộc đời này một lần nữa.”

“Chủ thần còn đánh cược với tôi.”

“Nếu lần này cô có thể sống một cuộc đời hoàn toàn khác”

“Thì chủ thần sẽ trả lại toàn bộ điểm tích lũy cho tôi.”

Ta khẽ hỏi:

“Nếu ta vẫn chọn giống như trước thì sao?”

Hệ thống cười.

Cố tỏ ra thoải mái:

“Vậy thì… tôi sẽ bị xóa sổ.”

“Dù sao nhiều năm như vậy… tôi cũng mệt rồi.”

“Không chơi nữa thì không chơi nữa thôi.”

“Nhưng tôi không ngờ cô lại giỏi như vậy.”

“Xem ra… tôi vẫn phải tiếp tục làm nhiệm vụ rồi.”

Ta nhìn mặt trời đang lên ngoài đại điện.

“Cảm ơn cậu, hệ thống.”

Ta không biết nên nói gì, chỉ có thể lặp lại một lần nữa.

“Cảm ơn cậu.”

Cuộc đời trước của ta, tan nát vụn vỡ.

Ta từng dùng thiện ý đối đãi thế gian.

Đổi lại chỉ là vô số phản bội.

Tình yêu mà ta khao khát, chỉ là lâu đài trên không.

Cuối cùng đẩy ta rơi xuống vực sâu vạn trượng.

Nhưng, trên đời vẫn tồn tại thiện ý.

Ân tình này, ta không biết lấy gì báo đáp.

Trong giọng máy móc của hệ thống có một chút vui vẻ, xen lẫn lưu luyến:

“Sau này hãy sống thật tốt.”

“Tôi phải tiếp tục làm nhiệm vụ rồi.”

Ta gật đầu.

“Thanh sơn bất cải, lục thủy trường lưu.”

“Hữu duyên tái ngộ.”

Sau một tiếng “tích” cuối cùng

Giọng nói điện tử đã đồng hành với ta bấy lâu hoàn toàn biến mất.

Ngai vàng dưới thân lạnh lẽo.

Ta siết ch ặ t.

Các đại thần từ hai bên lần lượt bước vào điện, quỳ xuống.

“Ngô hoàng vạn tuế vạn vạn tuế!”

Ánh mắt ta quét qua đại điện.

Ngoài điện, mặt trời đang lên.

Ta nói:

“Bình thân.”

Chương 5