Chương 8

"Đó là một dạng rối loạn ăn uống. Gần giống như chán ăn tâm thần, nhưng bệnh nhân không phải là không ăn gì. Cô nhìn xem, cậu thanh niên này thể hình rất tốt, điều đó chứng tỏ cậu ấy luôn cố gắng kiểm soát việc ăn uống để duy trì vóc dáng và các chức năng cơ thể, chỉ là quá trình nạp thức ăn đối với cậu ấy vô cùng đau đớn."

Kết quả chẩn đoán có rất nhanh. Bác sĩ giải thích tình trạng của Giang Dã cho tôi, đồng thời dặn dò thêm vài điều.

"Ngoài việc kiểm soát bằng t.h.u.ố.c, chế độ ăn uống và cảm xúc hằng ngày đều phải đặc biệt chú ý. Đây là thực đơn, cô cầm lấy, có thể dựa vào đây để chuẩn bị ba bữa mỗi ngày cho cậu ấy."

Sau khi cảm ơn bác sĩ, tôi và Giang Dã rời bệnh viện. Anh nhìn lướt qua tờ thực đơn trong tay tôi, khẽ cau mày: "Em còn phải đi học, không cần chuẩn bị những thứ này cho anh đâu."

Tôi nhét thẳng tờ thực đơn vào n.g.ự.c anh: "Em đi học nên cũng chẳng rảnh mà chuẩn bị cho anh đâu. Anh tự nhìn mà ăn theo đấy."

Giang Dã: "..."

Tôi nói tiếp: "Anh nhất định phải uống t.h.u.ố.c đầy đủ, ăn uống t.ử tế để mau ch.óng hồi phục nhé. Lần sau em còn muốn hẹn anh đi ăn nữa đấy."

"Tại sao?" Anh hỏi.

"Vì em thích ăn cơm cùng anh." Tôi nhìn anh, khẽ chớp mắt.

Bởi vì tôi biết, anh sẽ không từ chối tôi.

Một tuần sau, tôi nhắn tin cho Cố Văn Chu, bảo là thèm ăn đồ nướng gia đình quá. Lão anh tôi c.ắ.n câu ngay lập tức: "Thế cuối tuần này đi, để anh mua ít nguyên liệu về rồi em qua đây chúng ta cùng ăn."

Tôi cười hì hì đáp: "Vâng ạ!"

Đến cuối tuần, khi tôi sang căn hộ của bọn họ thì cũng là lúc ráng chiều rực rỡ nhất. Lâm T.ử Tinh và Cố Văn Chu đang bận rộn xiên thịt, Giang Dã thì đang nhóm lò than, tôi liền chạy lại giúp anh.

"Em gái, không qua đây giúp anh xiên thịt à, vui lắm nè!" Cố Văn Chu gào lên từ phía bên kia.

Tôi lờ lão đi, thế là lão lại bắt đầu lải nhải: "Em thật sự không giúp anh à? Thật sự thật sự thật sự không giúp anh à?"

Tôi chẳng buồn quay đầu: "Anh ơi, em thật sự thật sự thật sự không giúp anh đâu! Em chưa thấy nhóm lò bao giờ, em muốn chơi cái này!"

Giang Dã nghe vậy khẽ bật cười: "Cái này chẳng có gì vui đâu."

"Vui mà." Tôi cãi lại.

Ngay giây tiếp theo, một tàn lửa b.ắ.n ra trúng vào tay tôi. "Xì..." Tôi đau đến nhăn mặt, Giang Dã còn phản ứng mạnh hơn cả tôi, anh chộp lấy tay tôi, chỗ bị bỏng đã đỏ ửng lên.

"Phải xả nước lạnh ngay, rồi bôi t.h.u.ố.c bỏng." Anh vừa nói vừa dặn hai ông anh đang xiên thịt trông lò, rồi dắt tôi xuống lầu.

Tiếng nước chảy rào rào, dòng nước mát lạnh dội lên chỗ bỏng làm tay tôi run lên vì lạnh.

"Đau lắm phải không?" Giang Dã hỏi.

Nhìn bộ dạng lo lắng của anh, tôi bỗng bật cười.

"Gì thế?" Anh ngơ ngác nhìn tôi đầy vẻ hoài nghi.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, dõng dạc: "Giang Dã, anh để ý em quá nhỉ."

Vành tai Giang Dã đỏ bừng, anh buông tay tôi ra: "Tự em xả nước đi."

"Không thèm." Tôi bĩu môi. "Em không biết xả thế nào hết."

"... Thì cứ để tay dưới vòi nước là được."

"Em sợ đau. Anh không nắm tay là em thấy đau thấu trời xanh luôn."

"..."

Cuối cùng, Giang Dã lại nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi. Tôi mỉm cười, bỗng tiến sát lại một bước, ch.óp mũi gần như chạm vào mũi anh.

"Giang Dã, anh thừa nhận đi, trong lòng anh có em, đúng không?"

"Anh đi lấy t.h.u.ố.c bỏng." Giang Dã như chạy trốn, vội vã rời đi.

Nhưng anh vẫn phải quay lại đối mặt với tôi để đưa t.h.u.ố.c. Tôi ngồi trên sofa đợi anh mang t.h.u.ố.c tới. Khi anh lại gần, tôi vẫn giữ vẻ mặt đáng thương nhìn anh.

"Em muốn anh bôi cho em cơ."

Anh thở dài một tiếng, như chấp nhận số phận mà cầm tăm bông, nặn ít t.h.u.ố.c lên rồi nâng tay tôi, tỉ mỉ bôi lên mu tay. Nhìn đôi lông mày nghiêm nghị của anh, tôi không kìm lòng được mà tiến lại gần thêm một chút.

"Đừng động đậy." Anh nói.

Tôi vẫn cười hì hì nhìn anh: "Giang Dã này, em hôn anh rồi, ôm anh rồi, bụng múi cũng xem rồi, n.g.ự.c cũng tựa rồi. Em nghĩ anh phải chịu trách nhiệm với em."

Giang Dã thở dài: "Nghe có vẻ như em chẳng chịu thiệt chút nào nhỉ."

Tôi xị mặt xuống ngay lập tức: "Thiệt chứ, thiệt thòi lớn luôn ấy. Từ lúc nhìn thấy cơ bắp của anh, em nhìn người khác chẳng thấy ai đẹp nữa cả."

"Hóa ra em còn nhìn của người khác nữa à?" Anh hỏi.

Tôi lại cười rạng rỡ, đắc ý như bắt được thóp của anh: "Giang Dã, anh đang ghen đấy à?"

Giang Dã lại im lặng, rồi bảo: "Cố Thính Chi, em đã uống rượu đâu."

Tôi gật gù ra chiều suy nghĩ, rồi lại nhìn anh: "Hay là mình lên lầu uống một chút rồi tiếp tục chủ đề này nhé?"

Giang Dã: "..."

Tôi bồi thêm: "Không công bằng. Giang Dã, rõ ràng là anh quyến rũ em trước."

Giang Dã dời mắt đi chỗ khác. "Chi Chi, anh không biết hôm nay em bị làm sao, anh không hiểu ý em."

"Anh nói dối. Nếu không sao anh chẳng dám nhìn em."

Thế là anh quay đầu lại nhìn tôi. Đôi mắt đen lánh như mặt hồ sâu không thấy đáy.

"Sáng ngắm mây trời, chiều ngắm ráng mây, đi cũng nhớ người, ngồi cũng nhớ người (Hiểu khán thiên sắc mộ khán vân, hành dã tư quân, tọa dã tư quân)." Tôi nói tiếp: "Chẳng phải đây là những gì anh muốn nói với em sao?"

Hồi quay show thực tế, trước khi vào thang máy anh đã giới thiệu tên mình. Anh nói: "Sáng ngắm mây trời, chiều ngắm ráng mây, tên của tôi là chữ Dã (Cũng - 也) đó."

Lúc đầu tôi chưa phản ứng kịp, mãi sau này khi nằm trên giường nhìn trăng ngoài cửa sổ, tôi mới sực nhớ ra câu thơ: Sáng ngắm mây trời chiều ngắm ráng mây, đi cũng nhớ người, ngồi cũng nhớ người.

"Còn cả lần tour diễn nữa." Tôi nói tiếp. "'Anh giả vờ như chưa từng nhớ mong, nhưng trái tim lại mãi dừng chân tại mỗi ngày có em bên cạnh'. Anh đã hát như thế, ánh mắt anh đã xuyên qua đám đông nhìn em. Anh hát cho ai nghe hả? Thật sự không phải em sao?"

Tôi tự nói tự cười, tiến sát lại gần anh hơn, nhìn thẳng vào mắt anh. Anh cũng nhìn lại tôi đầy kiên định như đang tiếp nhận thử thách, không còn né tránh nữa. Vành tai anh đỏ rực, hòa cùng màu với ráng chiều ngoài cửa sổ.

Môi tôi gần như đã chạm vào môi anh, anh không đẩy ra.

"Giang Dã, anh đang nghĩ gì thế?" Tôi hỏi.

"Anh đang nghĩ," anh khẽ nói, "anh chịu thua em rồi."

Môi chạm môi, mùi gỗ thanh lãnh nhạt nhòa lẩn khuất nơi cánh mũi, sinh ra một dư vị đầy quyến luyến. Ráng chiều rực rỡ xuyên qua cửa sổ phủ lên gương mặt anh, đẹp như một đóa hoa đang kỳ nở rộ.
PHIÊN NGOẠI 1: GIANG DÃ

Cái ngày bước ra khỏi mật thất, Giang Dã đã đi tìm tổ đạo diễn, yêu cầu cắt bỏ đoạn anh cứu Cố Thính Chi. Đạo diễn định từ chối vì tiếc nuối một phân đoạn đầy tính đề tài như vậy. Không ai biết Giang Dã đã dùng cách gì, nhưng cuối cùng đạo diễn đã đồng ý.

Giang Dã thở phào. Hoạt động 9 năm trong nghề, anh quá hiểu dư luận trên mạng đáng sợ thế nào. Anh tưởng mình đã giúp Thính Chi tránh được sóng gió, nào ngờ một ánh mắt của Lâm T.ử Tinh lại đẩy cả hai vào hố sâu của hot search.

Đối với Giang Dã, anh đã quen với những lời cay nghiệt. Nhưng anh không thể chấp nhận việc những lời đó như những mũi kiếm đ.â.m vào Thính Chi – một cô gái thuần khiết và vô tội. Anh thậm chí còn hơi trách Lâm T.ử Tinh, bỗng dưng nhìn cái gì mà nhìn.

Giang Dã lập tức hành động, liên lạc với tất cả những ai có thể để ép hot search xuống, đồng thời nhắc nhở Cố Văn Chu và Lâm T.ử Tinh an ủi cô bé.

Hôm đó hot search xuống rất nhanh, nhưng Giang Dã chợt nhận ra mình thật hèn hạ. Anh nghĩ, nếu lúc đó không yêu cầu đạo diễn cắt đoạn kia, thì tiêu đề hot search hôm nay có phải sẽ là "Cố Thính Chi - Giang Dã" không? Nghĩ đến đây, anh bỗng thấy ghen tị với Lâm T.ử Tinh. Dù cho Thính Chi có thể vì thế mà bị mắng c.h.ử.i tệ hơn.

Giang Dã nghĩ mình điên thật rồi. Đê tiện và bi ai. Anh mở điện thoại nhìn khung trò chuyện, tin nhắn vẫn dừng lại ở lúc mới kết bạn. Anh thực sự ngưỡng mộ Lâm T.ử Tinh, vì ít ra cậu ấy có lý do chính đáng để gửi lời an ủi cô ấy. Còn anh? Anh có nên nhắn không? Có thể nhắn không? Thôi bỏ đi. Một kẻ tâm lý bất ổn và hèn hạ như anh tốt nhất đừng trêu chọc cô bé ấy thì hơn.

Nhưng anh không ngờ, vài ngày sau lại nhận được điện thoại của Thính Chi. Cô ấy say rồi, cứ gọi tên anh, hỏi sao anh không nhắn tin, không gọi điện. Tim Giang Dã như bị ai đó bóp nghẹt. Anh chạy đến Q thị ngay trong đêm, lao vào căn hộ thấy cô bé say khướt đang cười với mình. Anh bế cô lên giường, đắp chăn cẩn thận rồi ngồi thẫn thờ ở phòng khách đến tận sáng.

Anh nhớ Cố Văn Chu từng nói Thính Chi thích ăn bánh mì ở tiệm dưới lầu. Cố Văn Chu chỉ nói bâng quơ một lần, vậy mà anh nhớ kỹ. Anh xuống mua bánh mì, rồi vào bếp chiên cho cô một quả trứng. Khi cô tỉnh dậy, anh giả vờ giận để trách cô không biết giữ an toàn, cô lại nắm lấy tay anh xin lỗi. Anh ngẩn người, tưởng cô vẫn chưa tỉnh, nhận nhầm anh là anh trai.

Cho đến khi anh chuẩn bị đi, nghe thấy cô hỏi nhỏ: "Nhớ anh thì phải làm sao?". Anh hoảng loạn, bảo cô cứ gọi điện như gọi cho anh trai rồi bỏ chạy lấy người.

Ngồi trên xe về B thị, nhìn nhật ký cuộc gọi "Cố Thính Chi", anh tự nhủ mình không phải cầm thú, mình chỉ quan tâm em gái của đồng đội mà thôi. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh khao khát cuộc điện thoại của cô biết nhường nào. Dù cô chẳng bao giờ gọi tới.

Mãi sau này anh mới biết, anh em nhà họ Cố chẳng bao giờ gọi điện trừ khi có việc đại sự. Anh dở khóc dở cười, hối hận vì câu nói cuối cùng hôm đó.

PHIÊN NGOẠI 2: CỐ VĂN CHU

Cố Văn Chu muốn sụp đổ. Giang Dã và Cố Thính Chi mới xuống lầu một lát, lúc đi lên sao đã thành một đôi rồi! Lão Cố muốn tìm Giang Dã đấu tay đôi, Lâm T.ử Tinh cản không kịp.

Giang Dã tỉnh bơ: "Không sao, sau này cậu gọi tôi là anh, tôi gọi cậu là anh vợ, chúng ta cứ ai gọi phần nấy."

Cố Văn Chu: "?"

Giang Dã nói tiếp: "Cậu đ.á.n.h hỏng mặt tôi, cô ấy sẽ đau lòng đấy. Khuôn mặt đàn ông là báu vật."

Cố Văn Chu: "..."

Từ nhỏ Cố Văn Chu đã thấy em gái mình là nhân vật đáng gờm. Lúc học múa, Thính Chi cứng từ gân cốt đến tính tình, phải 8 vị phụ huynh ấn xuống sàn mới ép được chân. Nghe em khóc, Văn Chu đau lòng lắm. Nào ngờ hết giờ thấy mặt em chẳng có tí nước mắt nào.

Thính Chi bảo: "Em gào to cho mẹ nghe đấy, thế mẹ mới xót mà cho em nghỉ." Quả nhiên sau đó chỉ còn mình Văn Chu đi học múa. Đó là lần đầu tiên anh bái phục em gái mình.

Lên cấp hai, em gái luôn học giỏi hơn anh. Văn Chu thấy trời bất công, cùng là sinh đôi sao em lại thông minh thế còn anh chỉ có mỗi cái "nhan sắc". Em gái vỗ vai anh: "Không sao anh ơi, dung mạo đàn ông là vinh quang của vợ, anh thế là giỏi rồi." Nhưng sau đó Thính Chi vẫn kiên nhẫn viết bài, giảng giải cho anh đến khi anh hiểu thì thôi. Đó là lần thứ hai anh bái phục.

Vào đại học, anh trở thành ngôi sao, em gái còn xin chữ ký Lâm T.ử Tinh và Giang Dã, nên anh cứ đinh ninh em là fan của hai người kia. Cho đến khi em gái đỗ cao học ở B thị, anh đi rêu rao khắp công ty: "Sao các cậu biết em gái tôi đỗ cao học đại học B rồi?!"

Cuối cùng, Cố Văn Chu cũng tự trấn an được mình. Tuy thấy đàn ông trên đời chẳng ai xứng với em gái, nhưng nếu là Giang Dã thì cũng... tạm được. Giang Dã đẹp trai, tài năng, tính tốt. Thà gả cho Giang Dã còn hơn em rước gã lạ hoắc nào về nhà. Người lớn tuổi một chút mới biết chiều chuộng.

Nhìn chàng "cool boy" lạnh lùng năm nào giờ thành "warm boy" dịu dàng, chăm sóc em gái mình từng li từng tí, Cố Văn Chu lần thứ ba trong đời chính thức bái phục em gái mình.

(HẾT)

Chương 8
adsVuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!
(Một tab quảng cáo sẽ được mở ra)