Chương 5

10

Tôi đã giành được vị trí quán quân.

Tần T.ử Húc, với tư cách là đại diện bên nhà tài trợ, bước lên sân khấu để trao giải cho tôi.

"Em là Dịch Hoan đúng không? Bác Trương gần đây có tìm cha anh để bàn chuyện đầu tư, sau này hai gia đình chúng ta chắc chắn sẽ qua lại nhiều hơn đấy." Hắn ta rút điện thoại ra, vẻ mặt đầy tự tin như thể cá đã nằm trong chậu: "Em cho anh xin số điện thoại được không?"

Tra nam, cút! Cút! Cút ngay lập tức!

"Không tiện, tôi cũng chẳng muốn quen biết anh."

Trông thấy Cố Tận đang đứng ngay sát rìa sân khấu, tôi bỗng nổi hứng như một con bé điên khùng, trực tiếp nhảy phắt xuống từ đài cao. Ánh mắt Cố Tận thoáng hiện vẻ kinh hoàng, nhưng cậu vẫn đưa tay ra, đón lấy tôi một cách vững chãi.

Tôi vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ cậu: "Đại lão, em khiêu vũ có đẹp không?"

Tim cậu đập liên hồi như trống trận, vành tai đỏ rực như muốn nhỏ m.á.u. Cậu nhìn tôi không rời mắt, khẽ đáp: "Đẹp lắm."

Bộ váy múa của tôi là thiết kế hở lưng, chất vải mỏng manh tôn lên từng đường cong cơ thể. Cố Tận lập tức lột chiếc áo khoác hoodie màu đen của cậu ra, trùm kín lên người tôi, kéo khóa lên cao tít tận cổ, suýt chút nữa thì làm tôi "ngạt thở".

Tôi: "???"

Cố Tận ngước mắt nhìn Tần T.ử Húc đang đứng trên sân khấu, khẽ nghiêng đầu. Ánh mắt cậu lúc đó vừa dữ dằn vừa hoang dại, trông chẳng khác nào một chú sói nhỏ đang bảo vệ lãnh thổ vậy.

11

Trên đường về, tâm trạng tôi vẫn luôn ở trạng thái phấn khích tột độ.

"Dịch Hoan, để tôi mời cô đi ăn nhé, coi như ăn mừng cô đoạt giải."

"Được thôi!"

"Cô muốn ăn gì?"

"Thịt nướng! Nhớ đưa cả dì đi cùng nữa nhé!"

Ba chúng tôi ngồi trong quán thịt nướng. Cố Tận bận rộn lật thịt, hết gắp cho tôi lại đến gắp cho mẹ cậu. Dưới gầm bàn, đầu gối tôi khẽ chạm vào đầu gối cậu. Vành tai Cố Tận càng lúc càng đỏ, cậu nhìn tôi với vẻ đầy suy tư.

Tôi dùng lá xà lách cuốn một miếng thịt ba chỉ thật lớn, nhét đầy miệng trông như một con chuột túi nhỏ, bày ra vẻ mặt thiếu nữ ngây thơ vô số tội. Dì ăn uống rất thanh lịch, nhìn đường nét trên gương mặt có thể đoán được thời trẻ dì chắc chắn là một mỹ nhân. Chẳng trách dì lại sinh được người con trai soái khí như Cố Tận.

"Dì ơi, dì có nhớ cháu là ai không?"

Dì cười bẽn lẽn, nhưng giọng điệu lại cực kỳ nghiêm túc: "Cháu là vợ của Tiểu Tận."

"Khụ khụ khụ!"

Gì cơ? Kết hôn tại chỗ luôn sao?

"Tiểu Tận nhà dì thích cháu lắm." Dì vừa nói vừa lấy ra một chiếc nhẫn đeo vào ngón tay tôi: "Tiểu Tận nhà dì là đứa trẻ rất chung tình, nó đã thích ai là sẽ không bao giờ thay lòng đổi dạ suốt cả đời. Hai đứa cứ thế mà sống tốt với nhau nhé."

Tôi nhìn chiếc nhẫn nhựa to đùng trên ngón áp út của mình. Đây là... đồ chơi của trẻ con mà?

"Mẹ... cô ấy không phải vợ con, cô ấy là bạn học, Trương Dịch Hoan." Cố Tận ngước mắt nhìn tôi, khẽ ho một tiếng: "Cô đừng để ý, mẹ tôi chỉ là... lỡ lời thôi."

Tôi cầm cốc nước lên uống theo kiểu "phòng thủ chiến thuật": "Dì đáng yêu thật đấy."

Bất chợt, tôi nhớ ra kiếp trước dì đã lâm bệnh qua đời từ rất sớm. Tôi vội lên tiếng nhắc nhở: "Người lớn tuổi rồi, cơ thể rất dễ nảy sinh vấn đề, cậu nhớ định kỳ đưa dì đi khám sức khỏe tổng quát nhé."

Cố Tận lắng nghe và ghi nhớ, cậu gật đầu nói đồng ý.

12

Tôi và ông anh trai "báo đời" là anh em sinh đôi, nên năm nào cũng tổ chức sinh nhật cùng nhau. Trương Bách Thần mở một bữa tiệc linh đình, mời cả hội bạn đến quậy phá. Tôi chọn một chiếc váy thật xinh, trang điểm nhẹ nhàng rồi mới bước vào phòng bao.

Vừa vào đến nơi, tôi đã thấy Tần T.ử Húc. Trương Bách Thần khoác vai hắn, đắc ý bảo:

"Hoan Hoan, tiệc sinh nhật này là do Tần thiếu tự tay chuẩn bị cho em đấy, thích không?"

Căn phòng ngập tràn hoa hồng, trang trí mộng mơ và lãng mạn vô cùng. Tần T.ử Húc cầm một hộp trang sức tinh xảo tiến lại gần:

"Hoan Hoan, sinh nhật vui vẻ. Đây là quà anh tặng em, mở ra xem thử đi."

Biết thế này có hắn ta thì tôi đã chẳng thèm đến, thật là ám quẻ. Đám đông xung quanh bắt đầu hò reo, vỗ tay, không khí nồng nặc mùi mờ ám. Ngay lúc tôi định cầm ly rượu trái cây trên bàn dội thẳng vào mặt hắn, thì Cố Tận bưng khay quả bước vào.

Thì ra, Cố Tận làm thêm ở đây. Trương Bách Thần cố tình chọn địa điểm này để tổ chức tiệc, đúng là vẫn luôn kiên trì thử thách giới hạn của cái c.h.ế.t mà.

"Ồ, chẳng phải học bá Cố đây sao? Đang đi bưng khay ở đây à?"

Đám công t.ử bột xung quanh cười rộ lên, đóng vai những kẻ bề trên đang xem kịch.

"Bưng khay một ngày kiếm được mấy đồng bạc lẻ chứ." Trương Bách Thần rút ra một xấp tiền polymer dày cộm ném vào người Cố Tận, "Hôm nay ông đây mừng sinh nhật, mày hầu hạ cho tao vui vẻ thì đống tiền này là của mày hết."

Nắm đ.ấ.m của tôi siết c.h.ặ.t lại, giận quá hóa cười: "Thế thì không được, tôi đang rất hài lòng về cậu ấy. Đêm nay, cậu ấy thuộc về tôi."

Trước những khuôn mặt đang há hốc mồm vì kinh ngạc, tôi nắm lấy tay Cố Tận, hầm hầm dắt cậu ra sảnh lớn.

"Anh trai tôi bị thiếu não, cậu đừng để tâm nhé."

Tôi vỗ vai cậu. Cậu nhóc này mặc vest trông cũng bảnh bao đấy chứ, bờ vai rộng, eo thon, chân dài, bắt đầu có chút phong thái "cố chấp, lưu manh học thức" của Cố Tổng sau này rồi.

"Xong rồi, cậu đi làm việc đi, tôi về đây."

Cố Tận bỗng nắm lấy cổ tay tôi, cậu giật phăng chiếc cà vạt, cúi người xuống nở một nụ cười đầy ẩn ý. Nụ cười ấy đẹp đến mức... có chút hơi hướng "trai bao" quyến rũ.

"Dịch Hoan, đêm nay tôi thuộc về cô."

Tôi: "!!!" Cậu ta nói thật đấy à?!

Tôi cứ ngõ Cố Tận sẽ bày ra trò gì hoa mỹ, kết quả là cậu ấy dắt tôi đi mua thức ăn, rồi về nhà tự tay nấu cho tôi ăn.

"Sao trông mặt cô có vẻ thất vọng thế?"

Cả một bàn toàn nguyên liệu cao cấp, tiêu tốn của cậu ấy cả triệu bạc. Kể cả với mức giá của mười năm sau, chi một triệu cho một bữa cơm vẫn là quá xa xỉ với một học sinh nghèo. Tôi gắp miếng thịt cá mú tươi ngon nhất cho dì:

"Tôi chỉ cảm thấy, cái giá 'bán thân' đêm nay của cậu hơi lỗ rồi."

"Tôi thích thế."

Ăn xong, Cố Tận mang bánh kem ra, cẩn thận thắp nến. Dì như một đứa trẻ, vui sướng vỗ tay: "Con dâu sinh nhật vui vẻ, sớm..."

Cố Tận vội vàng bịt miệng dì lại: "Ước... ước đi."

Sớm sinh quý t.ử? Dì ơi, quả không hổ danh là dì. Tôi nhắm mắt cầu nguyện. Cậu ấy khẽ nói: "Trương Dịch Hoan, sinh nhật 18 tuổi vui vẻ."

Lời ước của tôi là: Những năm sau này, mỗi năm Cố Tận đều ở bên Trương Dịch Hoan đón sinh nhật.

Chương 5