13
Ngày hôm sau, tôi nghe nói trường Nhất Trung và trường Gia Lan sẽ tổ chức trận giao hữu bóng rổ. Cố Tận có tham gia, vì vậy tôi đã đăng ký vào đội cổ vũ. Triệu Tiểu Hạnh phụ trách đội, đồng phục cô ấy chuẩn bị là váy siêu ngắn phối với áo thun bó sát. Lúc chúng tôi bước lên xe buýt, đám cầu thủ như nổ tung.
Thấy chỗ cạnh Cố Tận còn trống, tôi liền ngồi xuống. Cố Tận đang đeo tai nghe, ngả đầu ra sau ghế nhắm mắt dưỡng thần. Đường xương hàm sắc lẹm, yết hầu nhô ra, trong bộ đồ bóng rổ, những khối cơ bắp trên cánh tay cậu trông thật tinh gọn và gợi cảm một cách thiếu niên. Tôi chọc chọc vào mu bàn tay cậu:
"Cho tôi mượn một bên tai nghe được không?"
Cố Tận mở mắt nhìn tôi, ánh mắt dừng lại ở n.g.ự.c tôi một giây rồi nhanh ch.óng dời đi. Cậu tháo tai nghe đưa cho tôi, tôi ghé sát tai cậu trêu chọc: "Hôm nay tôi mặc phong cách 'gái hư', thấy đẹp không?"
Cố Tận lại nhắm mắt, không thèm đáp lời, nhưng vành tai đã đỏ rực.
Tai nghe vang lên bản nhạc Jazz quen thuộc, gu thẩm mỹ của cậu ấy bao năm vẫn không đổi. Trong tiếng hát lười biếng ấy, ký ức lại ùa về...
Trong căn biệt thự năm đó, người đàn ông ấy ôm tôi hôn nồng cháy.
"Hôm nay, tâm trạng anh tốt chứ?"
Cố Tận xoa gáy tôi: "Cũng khá ổn."
"Vậy... em có thể cầu xin anh một việc được không?"
"Em nói đi."
"Anh trai em bị bạn lừa, nợ 3 tỷ tiền vay nặng lãi. Vì chuyện này mà bố em tức đến đổ bệnh. Anh có thể... giúp anh trai em được không?"
Sắc mặt Cố Tận lập tức lạnh ngắt, anh buông tôi ra, đứng dậy mặc quần áo. Thấy anh định đi, tôi đi chân trần xuống sàn: "Anh trai em từng bắt nạt anh, là anh ấy sai! Nhưng anh cũng đã trả thù xong rồi, không thể để cho anh ấy một con đường sống sao?"
Cố Tận bế thốc tôi lên, thở dài mệt mỏi: "Dịch Hoan, vì em mà tôi đã nương tay với họ lắm rồi."
Anh hôn đi những giọt nước mắt trên mặt tôi: "Đừng khóc, chỉ 3 tỷ thôi mà, không có lần sau đâu."
Lúc đó tôi đã rất vui, lần đầu tiên chủ động phối hợp với anh. Nhưng nửa đêm tỉnh giấc, Cố Tận không có ở bên cạnh. Tôi mặc váy ngủ đi xuống lầu, thấy anh đang ngồi uống rượu một mình giữa phòng khách mênh m.ô.n.g, trông cô độc đến lạ kỳ. Gương mặt anh lúc ấy đầy rẫy sự thù hận và đau đớn.
Anh siết c.h.ặ.t ly rượu, gân xanh nổi đầy trên tay, một tiếng "rắc" giòn tan vang lên, ly rượu vỡ tan tành, m.á.u từ tay anh nhỏ xuống. Vậy mà anh chẳng hề mảy may để tâm, như thể đã tìm được lối thoát cho sự đau khổ, anh nhặt mảnh vỡ thủy tinh lên, rạch một đường dài trên cánh tay mình.
Thì ra, việc giúp đỡ anh trai tôi lại khiến anh đau đớn đến nhường này. Tôi bịt miệng, nấp sau lan can cầu thang, nước mắt rơi như mưa.
"Cô say xe à?"
Tiếng hỏi han đưa tôi về thực tại, đối diện với ánh mắt quan tâm của chàng thiếu niên. Sắc mặt tôi chắc hẳn là đang rất nhợt nhạt. Cố Tận vặn chai nước khoáng đưa cho tôi: "Nếu thấy khó chịu quá thì cứ tựa vào vai tôi mà nghỉ."
Tôi dựa đầu vào vai cậu, nỗi u uất trong lòng bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
14
Trường Gia Lan vốn là ngôi trường quý tộc, cơ sở vật chất của sân bóng rổ ở đây thực sự vô cùng cao cấp. Khán đài chật kín học sinh, và với tư cách là đội chủ nhà, Gia Lan có lợi thế cổ vũ cực kỳ lớn.
Tần T.ử Húc là đội trưởng đội bóng rổ trường Gia Lan, lại còn là nam thần của trường, nên khắp khán đài đều vang dội tiếng các nữ sinh hò hét gọi tên hắn. Thấy tôi xuất hiện, Tần T.ử Húc liền chạy đến trước mặt:
"Hoan Hoan, hôm nay em đẹp lắm."
"Đừng gọi tôi là Hoan Hoan, tôi với anh không quen."
Tần T.ử Húc định đưa tay nắm lấy cánh tay tôi: "Có phải em có hiểu lầm gì với anh không?"
Bàn tay hắn chưa kịp chạm tới thì đã bị Cố Tận gạt phăng ra. Cậu lạnh lùng lên tiếng: "Đừng có động tay động chân với con gái nhà người ta, cô ấy đã bảo là không quen anh rồi."
Sắc mặt Tần T.ử Húc xám xịt, hậm hực bỏ đi.
Trước khi trận đấu bắt đầu, đội cổ vũ chúng tôi lên sân nhảy bài khởi động.
"Này, nữ sinh dẫn đầu đội Nhất Trung là ai thế? Sao mà xinh thế không biết!"
"Hoa khôi Nhất Trung Trương Dịch Hoan đấy! Đáng yêu quá đi mất! Á á, cô ấy nhìn mình kìa! Dịch Hoan bảo bối, anh yêu em!"
Tôi hoàn thành bài nhảy và rời sân, đúng lúc nhóm của Cố Tận bước vào. Khi đi ngang qua nhau, tôi khẽ nói: "Cố gắng lên nhé."
"Ừ."
Triệu Tiểu Hạnh phấn khích thì thầm vào tai tôi: "Lúc nãy cậu nhảy, ai nấy đều bị cậu hớp hồn hết rồi. Cậu thấy không, mấy đứa bên đội cổ vũ Gia Lan tức đến mức vẹo cả mũi kìa."
Tôi liếc nhìn về phía đội cổ vũ bên kia, mấy cô nàng đó quả nhiên đang dùng ánh mắt độc địa lườm nguýt tôi. Nhưng tôi chẳng bận tâm, chỉ tập trung nhìn Cố Tận thi đấu.
"Trời ạ, Cố Tận mãnh liệt thế sao?"
"Lối chơi của cậu ta gắt quá, Tần T.ử Húc thậm chí còn chẳng chạm được vào bóng!"
"Thể lực cậu ta tốt thật đấy... Đến tận hôm nay mình mới nhận ra Cố Tận đẹp trai kinh khủng!!"
Nghe những lời tán dương của mọi người dành cho Cố Tận, lòng tôi không khỏi đắc ý. Cậu ấy chính là ưu tú như vậy đấy. Tôi thực sự chỉ muốn lao ngay lên sân, ôm chầm lấy cậu mà hôn một cái thật sâu.
Kết thúc trận đấu, chúng tôi đã thắng. Cố Tận trở thành "vua ghi điểm" của cả trận. Đồng đội vây quanh cậu, tung hô cậu như một người hùng. Chàng trai tôi yêu, vốn dĩ nên tỏa sáng rực rỡ như thế này mới đúng.