Chương 7

15

Nước mang theo đã uống hết, Triệu Tiểu Hạnh rủ tôi cùng đi mua thêm nước. Vừa đi đến cửa hàng tiện lợi, chúng tôi đã bị mấy cô nàng trong đội cổ vũ trường Gia Lan chặn đường.

"Trương Dịch Hoan, hôm nay mày đắc ý quá nhỉ?"

Tôi kéo Tiểu Hạnh ra sau lưng bảo vệ: "Chó khôn không cản đường, tránh ra."

Nhóm nữ sinh kia điên tiết đẩy ngã tôi xuống đất, đứa cầm đầu còn ác ý dội thẳng hộp sữa lên mặt tôi.

"Nhìn cái bộ dạng rẻ tiền của mày xem... Học trưởng Tần cũng bị mày quyến rũ rồi đấy."

"Dám mắng bọn tao là ch.ó à? Nào, sủa một tiếng ch.ó nghe thử xem!"

Tôi sững người. Trong giây phút ấy, tôi bỗng nhớ đến Cố Tận. Hóa ra cảm giác bị bắt nạt là thế này: nhục nhã, căm phẫn và đầy bất lực. Cô ta giơ tay định giáng một cái tát xuống mặt tôi.

Bất chợt, một bàn tay với những đốt xương thon dài bắt lấy cổ tay cô ta. Đôi mắt Cố Tận vằn lên tia m.á.u, cậu cố kiềm chế cơn giận, hất mạnh tay cô ta ra: "Cút!"

Đám nữ sinh kia sợ hãi bỏ chạy toán loạn.

Phần áo trước n.g.ự.c tôi bị sữa thấm đẫm, có hơi lộ liễu. Cố Tận lập tức lột chiếc áo đấu đang mặc trên người ra trùm lên cho tôi.

"Đứng dậy nổi không?"

"Ừm."

Cố Tận đỡ tôi đứng dậy, cậu nghiến răng, bật thốt ra một câu c.h.ử.i thề. Tôi nhìn cậu rồi cũng học theo, c.h.ử.i một câu y hệt. Cố Tận sững người nhìn tôi, rồi cuối cùng cũng chịu bật cười. Cậu đi mua nước và khăn lông, dịu dàng lau sạch mặt và tóc cho tôi. Triệu Tiểu Hạnh đứng ngây ra đó, gương mặt hiện rõ vẻ chấn động từ đầu đến cuối.

Về đến lớp, Tiểu Hạnh tung ra "liên hoàn tam vấn": "Chẳng phải cậu ghét Cố Tận lắm sao? Hai người thân nhau từ bao giờ thế? Với lại, ánh mắt cậu ta nhìn cậu... có phải như mình đang nghĩ không?"

Tôi nhanh ch.óng bắt lấy điểm mấu chốt: "Ánh mắt cậu ấy nhìn mình làm sao?"

"Như phô mai nóng vậy."

Tôi: "???"

"Sắp kéo thành sợi luôn rồi kìa."

Khóe môi tôi bất giác cong lên. Nhưng mà, ánh mắt tôi nhìn cậu ấy, dường như cũng chẳng trong sáng gì cho cam.

16

Vừa về đến nhà, tôi đã thấy Tần T.ử Húc cùng bố mẹ hắn đang ngồi đó. Kiếp trước, phải đến tận hôm nay chúng tôi mới chính thức gặp mặt lần đầu.

Trong bữa tiệc, khi nhắc đến chuyện tôi dự định sang Mỹ học tại Học viện Âm nhạc Berklee, Tần T.ử Húc lập tức sốt sắng bày tỏ rằng hắn cũng có kế hoạch du học tương tự. Kiếp trước tôi đã nếm trải đủ mùi vị của cuộc sống du học rồi, chẳng việc gì phải đi thêm lần nữa. Kiếp này, mục tiêu duy nhất của tôi là cùng Cố Tận bước vào cánh cổng đại học trong nước.

Chờ nhà họ Tần về hẳn, tôi bắt đầu dùng chiêu "khích tướng" với Trương Kiến Minh:

"Bố ạ, ở trong nước nhiều người không biết đến các trường danh giá nước ngoài đâu. Nếu mình không thi đại học mà đi du học luôn, thiên hạ lại tưởng nhà mình dùng tiền mua suất. Chi bằng con thi đỗ Thanh Hoa hay Bắc Đại, lúc đó bố chẳng nở mày nở mặt hơn sao?"

Trương Kiến Minh là kẻ trọng sĩ diện nhất đời. Ông ta trầm tư một lát rồi gật đầu: "Nếu con thực sự đỗ được Thanh Bắc thì cứ học ở đó đi. Dẫu sao... Thanh Bắc cũng tạm được."

Thế nhưng, trong trường bắt đầu râm ran một lời đồn: Nam thần trường Gia Lan đang theo đuổi hoa khôi Nhất Trung, thậm chí còn muốn cùng tôi sang Mỹ du học. Tôi chẳng buồn đính chính với Tần T.ử Húc, cứ để hắn tự mà đi du học một mình. Toàn bộ sự chú ý của tôi bây giờ đều đặt hết lên người Cố Tận.

17

Mùa hè năm lớp 12, Cố Tận bắt đầu những bước chân khởi nghiệp đầu tiên. Cậu dùng số tiền tích góp được sau nhiều năm làm thêm để mở một xưởng điện t.ử nhỏ, thuê bảy tám công nhân, chuyên nhận thầu gia công tân trang điện thoại di động.

Thời điểm này giống hệt bối cảnh trong phim Kỳ Tích Đứa Trẻ Ngốc, điện thoại thông minh chưa phổ biến, những chiếc máy tân trang giá rẻ cực kỳ có thị trường. Cố Tận có khứu giác kinh doanh nhạy bén đến đáng sợ, cậu không bao giờ bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.

Cố Tận vừa nhận được một đơn hàng lớn, nếu hoàn thành có thể lãi tới 200 triệu đồng. Cậu lao vào làm việc cùng công nhân, đến khi họ tan ca, cậu vẫn một mình tăng ca dưới ánh đèn leo lét, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u vì thiếu ngủ.

"Cố Tận, chú ý nghỉ ngơi đi, đừng để kiệt sức."

"Dịch Hoan, tôi thực sự... quá nghèo. Tôi muốn kiếm tiền, thật nhiều tiền."

"Tiền có thể kiếm dần dần mà."

Cậu nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm đầy ẩn ý: "Không được, không thể chậm hơn nữa."

Lòng tôi thắt lại vì xót xa. Để đi đến ngày hôm nay, chắc hẳn cậu đã phải chịu đựng rất nhiều cay đắng. Tôi đưa tay khẽ vuốt ve sau gáy chàng thiếu niên: "Cố Tận, sau này cậu nhất định sẽ công thành danh toại, có được tất cả những gì mình muốn. Vậy nên đừng ép bản thân quá mức, được không?"

"Ừ, tôi biết rồi."

Dù hứa với tôi như vậy, nhưng Cố Tận vẫn chứng nào tật nấy, điên cuồng làm việc xuyên đêm. Cuối cùng, cậu cũng hoàn thành đơn hàng đúng thời hạn.

18

Vào ngày giao hàng, Cố Tận gọi điện cho tôi.

"Dịch Hoan."

"Ơi?"

"Tôi sẽ giàu có... Tôi sẽ trở thành người... xứng đáng với cô."

Giọng Cố Tận run rẩy như sắp khóc, nhưng lại kiên định đến lạ thường: "Dịch Hoan, cô chờ tôi thêm một chút nữa thôi, chờ tôi có được không?"

Chẳng hiểu sao, tôi chợt nhớ về kiếp trước, lần cuối cùng tôi xuất hiện tại trường. Khi tôi làm xong thủ tục và bước ra ngoài, trời bỗng đổ mưa. Cố Tận chạy ào ra dưới làn mưa tầm tã, người ướt sũng:

"Cô đi thật sao?"

"Ừ." Tôi siết c.h.ặ.t quai cặp, thực lòng sợ cậu ta lại lên cơn điên.

"Vậy... cô có quay về không?"

Có lẽ vì sắp rời xa quê hương, lòng tôi bỗng chùng xuống, thái độ với cậu cũng dịu dàng hơn đôi chút. Tôi bước lại gần, che ô cho cậu. Dưới tán ô chật hẹp, tôi ngước nhìn cậu. Những giọt nước mưa lăn dài trên cằm, gương mặt cậu lạnh nhạt nhưng ánh mắt lại ngập tràn nỗi đau thương.

"Tất nhiên là có chứ."

"Mấy năm! Mấy năm nữa cô mới về!"

"Ba năm, năm năm... cũng không chắc nữa."

Lúc đó, Trương Bách Thần gọi với lại: "Hoan Hoan, nói nhảm gì với thằng điên đó nữa? Đi thôi!"

Tôi mỉm cười với Cố Tận, nhét chiếc ô vào tay cậu: "Cố Tận, chúc cậu thi đại học thuận lợi. Tạm biệt."

Ký ức đột ngột đứt quãng. Một tia sáng lóe lên trong đầu tôi... Phải chăng kiếp trước, Cố Tận đã từng yêu tôi?

Vì yêu nên khi bị vu khống, cậu mới tha thiết cầu xin sự tin tưởng từ tôi.

Vì yêu nên khi tôi đi du học, cậu mới đau khổ đến nhường ấy.

Mà tôi lúc đó, dưới sự ảnh hưởng của anh trai, thực sự đã rất ghét cậu.

Nhớ lại lời đồn tôi sẽ cùng Tần T.ử Húc đi du học dạo gần đây, kiếp trước chắc chắn cũng có. Vậy là dưới góc nhìn của cậu năm ấy, tôi đã cùng người mình thích ra nước ngoài mất rồi.

"Cố Tận, cậu liều mạng kiếm tiền như thế, ngoài việc muốn lo cho dì, còn có cả yếu tố của tôi nữa đúng không? Vì nhà tôi giàu, nên cậu thấy tự ti, cậu nghĩ phải có thật nhiều tiền mới xứng với tôi?"

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu. Tôi truy hỏi tới cùng: "Cố Tận, trả lời tôi đi."

"...Phải."

Tôi bật cười, nước mắt làm nhòa cả tầm nhìn: "Đồ ngốc, tôi không đi du học với Tần T.ử Húc đâu, tôi không đi nữa. Lần này, chúng ta cùng thi vào Thanh Bắc nhé."

Nói xong, tôi vội vàng cúp máy. Tim đập liên hồi như trống trận, gò má nóng bừng. Kệ đi, cứ coi như đây là lời tỏ tình trước của tôi vậy!

Chương 7