14.
Có ai đẹp trai mà không biết mình đẹp không? Có đấy, hắn giả vờ thôi.
Từ khi Lý Thừa Duệ biết tôi thích ngắm hắn, ngày nào hắn cũng lượn qua lượn lại trước mặt tôi, lại còn hay hỏi mấy câu quái đản.
"Uyển Dung, nàng có hối hận không?"
Tôi nhìn ánh nến, rồi nhìn hắn: "Thiếp có tính xấu là nhận thua chứ không nhận sai. Thiếp đã chọn rồi thì không bao giờ quay đầu."
"Nếu ta không phải Vương gia, mà thật sự là kẻ ngốc, nàng có gả cho ta không?"
"Chàng nghĩ gì thế?" Tôi dùng quạt gõ đầu hắn, "Thiếp gả cho chàng, chứ không phải gả cho cái danh Tấn vương."
"Vậy nàng mưu cầu điều gì?"
Tôi bật cười: "Mưu cầu chàng ngốc, mưu cầu chàng chẳng biết gì hết."
Lý Thừa Duệ lao tới: "Vậy để nàng xem ta 'biết' hay không!"
Mùa thu, hương quế ngập tràn kinh thành. Những ngày sau đó là cuộc chiến cung đình dung tục, các hoàng t.ử đấu đá lẫn nhau, lần lượt gục ngã trong vòng xoáy tham vọng. Chỉ có tôi và Lý Thừa Duệ là phong cách khác biệt: không màng thế sự, chỉ lo ăn ngủ. Có lẽ nhờ vẻ ngoài vô hại đó mà chúng tôi sống yên ổn hơn nhiều.
Nhưng con số trên đầu vẫn như thanh gươm treo lơ lửng. Đinh Khanh Khanh từ khi sảy t.h.a.i vẫn không ngừng tìm cách tiếp cận tôi, gửi đến những trái nho chua, quả lê chát, tôi đều giả vờ không hiểu. Cuối cùng, ả gửi đến một đôi giày rách vào ngày sinh nhật tôi. Ả đang dùng những tiểu tiết này để tương tác với tôi, và mỗi lần như vậy, con số của tôi lại giảm xuống.
Dù không hiểu ý đồ của ả, nhưng ả làm gì tôi cứ làm ngược lại là được. Nhà có sẵn "máy cày điểm" Lý Thừa Duệ, chỉ cần bám lấy hắn là điểm lại tăng vùn vụt.
Tháng 11, lão Hoàng đế đổ bệnh nặng. Đêm nằm mơ thấy oan hồn, ngày tỉnh lại không đứng lên nổi. Ngự y bó tay. Lão Hoàng đế gửi gắm hy vọng vào huyền học, tổ chức một yến tiệc lớn vào ngày Lập đông để giải hạn. An công công dặn tôi phải chải chuốt cho Lý Thừa Duệ thật ra dáng.
Lúc tôi đang chải tóc cho hắn, hắn đột nhiên nói: "Uyển Dung, chúng ta ly hôn đi."
Tim tôi thắt lại, tôi trừng mắt: "Chàng định làm chuyện gì nguy hiểm đúng không?"
"Ta không nắm chắc phần thắng, nếu không thành, ta không muốn liên lụy nàng. Nếu thành, ta sẽ rước nàng về thật long trọng."
"Thiếpkhông đi. Đến giờ mà chàng vẫn không hiểu sao? Thiếp không muốn trốn sau lưng chàng, thiếp muốn đứng cạnh chàng."
15.
Vào cung, con số trên đầu chúng tôi tăng điên cuồng. Lý Thừa Duệ đi vệ sinh, tôi đứng đợi thì chạm mặt Đinh Khanh Khanh. Ả khệnh khạng với cái bụng bầu 7 tháng, buông lời mỉa mai tôi nhàn rỗi, không phải lo hầu hạ phu quân hay quản lý vương phủ.
"Đúng vậy, ta phải đa tạ muội đã gả thay, gánh giúp ta bao việc phiền lòng. Ta vốn hẹp hòi, nếu phải lo lắng cho đám thê thiếp của phu quân khi đang m.a.n.g t.h.a.i như muội, chắc ta không chịu nổi đâu."
Đinh Khanh Khanh lườm tôi, định bỏ đi. Tôi bước tới: "Tại sao con số trên đầu muội cứ nhấp nháy liên tục vậy?"
Ả ngơ ngác: "Con số gì?"
Hóa ra ả không nhìn thấy chúng.
Lý Thừa Duệ chạy tới, kéo tôi vào điện. Lão Hoàng đế giờ đã gầy rộc, phải tựa vào gối mới ngồi vững. Trên tiệc, vẻ ngoài thì phụ từ t.ử hiếu nhưng thực chất là sóng ngầm mãnh liệt. Đám hoàng t.ử và thê thiếp ai cũng có con số hàng trăm nghìn trên đầu, chỉ có lão Hoàng đế là thấp nhất. Cao nhất vẫn là Lý Thừa Duệ và Lý Thừa Hoảng.
Bất chợt, Triệu Quý phi bưng ra một bát t.h.u.ố.c đen ngòm. Lão Hoàng đế ho khù khụ: "Đây là thần d.ư.ợ.c từ ngoại vực, có thể cải t.ử hoàn sinh. Hôm nay trẫm muốn các con thử trước cho trẫm."
Đám con trai im phăng phắc. Thử t.h.u.ố.c này nếu không c.h.ế.t thì cũng "hiếu c.h.ế.t".
"Thái t.ử, con trước đi."
Thái t.ử run cầm cập, lấy cớ bệnh tật từ chối. Lão Hoàng đế nổi giận, sai người chia t.h.u.ố.c cho tất cả các vương gia: "Đứa nào uống, trẫm lập làm Thái t.ử! Nếu các con không uống, thì để Vương phi và thê thiếp uống thay!"
Đám hoàng t.ử như được đại xá, ép thê thiếp của mình uống. Con số trên đầu mọi người nhảy vọt làm tôi hoa mắt. Lý Thừa Hoảng lạnh lùng đẩy bát t.h.u.ố.c cho Đinh Khanh Khanh: "Nàng uống đi."
"Vương gia... thiếp còn mang thai..."
Con số trên đầu ả nhấp nháy như báo động đỏ.
"Nàng uống đi, nếu có mệnh hệ gì, ta sẽ đối đãi tốt với nhà nàng."
Đinh Khanh Khanh định chạy trốn nhưng bị Lý Thừa Hoảng bắt lại, bóp cằm đổ t.h.u.ố.c vào miệng. Ả co giật vài cái rồi bất động, con số trên đầu về không.
Tôi định cầm bát t.h.u.ố.c trên bàn mình thì Lý Thừa Duệ giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi, hất văng bát t.h.u.ố.c đi. Đột ngột, mấy bóng đen từ trên cao lao xuống ám sát lão Hoàng đế.
"Hộ giá! Hộ..."
Lý Thừa Duệ nhanh như chớp bẻ gãy một khúc xương ống trên đĩa thức ăn, dùng nó như kiếm đ.â.m xuyên n.g.ự.c lão Hoàng đế.
Thái t.ử hét lên: "G.i.ế.c tên nghịch tặc thí phụ này cho ta!"
Lý Thừa Duệ dùng kiếm xương rạch một đường dưới cằm lão Hoàng đế, lột ra một lớp da mặt mỏng dính: "Nhìn cho kỹ, hắn mới là tên nghịch tặc thật sự!"
16.
"Phụ hoàng năm xưa chinh chiến để lại nội thương, trị mãi không khỏi, mới mời một vu y ngoại vực vào cung. Tên vu y đó vừa thấy mẫu phi ta đã nảy tà tâm, một mặt dùng t.h.u.ố.c hại c.h.ế.t phụ hoàng, mặt khác dùng mặt nạ da người giả dạng để chiếm đoạt ngôi vị. Hắn cưỡng đoạt mẫu phi, dùng mạng sống của ta để uy h.i.ế.p bà phải câm lặng..."
Lý Thừa Duệ đứng trước t.h.i t.h.ể kia, m.á.u b.ắ.n đầy mặt, ánh mắt sục sôi sát ý l.ồ.ng lộn.
"Ta sớm đã nhìn thấu thủ đoạn của hắn. Hắn sợ ta tiết lộ thiên cơ nên đã hạ độc ta. Sau khi thoát c.h.ế.t, ta buộc phải giả ngốc để bảo mạng." Hắn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, giọng run rẩy. "Ai cũng tưởng mẫu phi vì lo lắng cho ta mà phát điên rồi ngã giếng. Không phải... là bà ấy nhìn thấu tên vu y thất hứa, định vạch trần hắn thì bị... Lúc đó ta trốn trong tủ áo, nhìn qua khe hở thấy hắn dán từng tờ giấy vàng lên mặt bà..."
Tôi tiến lên một bước, ôm c.h.ặ.t lấy hắn.
Cơ thể hắn run bần bật: "Bà ấy bị ném xuống giếng... lúc vớt lên đã trương phình, thối rữa đầy dòi bọ. Đến một tấm bia cũng không có, bà ấy không được an táng t.ử tế, chỉ bị quấn chiếu vứt ra khỏi cung..."
Tim tôi thắt lại từng hồi. Những năm tháng giả điên ấy, nỗi nhục nhã hắn chịu đựng còn đau đớn hơn cái c.h.ế.t, vậy mà hắn chưa từng than vãn, chỉ khắc cốt ghi tâm nỗi oan khiên của mẹ mình. Tôi muốn an ủi, nhưng không thốt nên lời. Chưa từng trải qua, tôi không có tư cách khuyên hắn buông bỏ. Hắn cần phát tiết, và tôi sẽ lặng lẽ ở bên hắn.
Lý Thừa Duệ quay lại nhìn tôi, dòng nước đen ngòm trong mắt đã hóa thành ngọn lửa rực cháy: "Uyển Dung, những đứa em sinh ra sau khi ta chào đời, đều là cốt nhục của tên vu y đó."
Dưới bậc thềm, Lý Thừa Hoảng run rẩy, ánh mắt đầy sợ hãi. Tôi nhìn Đinh Khanh Khanh đang nằm bất động: "Thiếp không xin tha cho bất kỳ ai, chàng cứ quyết định đi."
17.
Lý Thừa Duệ rốt cuộc vẫn niệm tình anh em, chỉ tước danh hiệu, đày Lý Thừa Hoảng ra biên thùy. Hắn đăng cơ và lập tức sắc phong tôi làm Phượng hậu. Mọi chuyện đến nhanh như một cơn lốc, tôi ngơ ngác bước lên phượng liễn trong tiếng pháo hoa rực rỡ cả kinh thành.
"Lý Thừa Duệ, phong hậu cũng không cần phô trương thế này chứ..."
"Ngày đó nàng gả cho ta không người đưa đón, không khách khứa, không bái lạy trời đất. Giờ ta bù đắp tất cả cho nàng. Trời đất làm mai, nhật nguyệt làm chứng, những kẻ từng ức h.i.ế.p nàng giờ đều phải quỳ dưới chân nàng."
Trên đài sắc phong, bá quan văn võ và gia quyến quỳ rạp, đặc biệt là người phủ Đinh tướng quân. Cha tôi đứng đó, cúi đầu bái lạy. Hóa ra ông ấy và Lý Thừa Duệ đã sớm liên thủ, mẹ tôi giả vờ nhẫn nhục cũng chỉ để bảo vệ tôi. Thân phận của tôi, rốt cuộc vẫn là lưỡi đao sắc bén nhất trong tay hắn. Thứ gì của tôi, cuối cùng cũng là của tôi.
Tôi ngước nhìn con số trên đầu cả hai đã vượt quá 20 triệu, nhưng vẫn chẳng hiểu nó đại diện cho điều gì. Bỗng nhiên...
"Kết thúc kịch bản, buổi livestream kết thúc tại đây. Mời tất cả các streamer thoát khỏi hệ thống để tiến hành kết toán dữ liệu."
Đầu óc tôi trống rỗng, như bị kéo tuột ra khỏi một giấc mơ. Các khoang ngủ kỹ thuật số xung quanh mở ra, những gương mặt quen thuộc lần lượt bước ra: Lý Thừa Hoảng, Vu y, Lão hoàng đế, và cả Đinh Khanh Khanh.
Khanh Khanh nhảy bổ tới, nắm tay tôi reo hò: "Một buổi live mà nhận được hơn 20 triệu lượt donate! Uyển Dung, cậu phát tài rồi!"
Tôi sực nhớ ra. Tôi là Cố Uyển Uyển, một streamer chuyên nghiệp. Đây không phải xuyên không, mà là một buổi livestream thực tế ảo toàn phần. Khi vào game, mọi người sẽ quên đi thân phận thật để đắm chìm vào nhân vật. Con số trên đầu chính là tiền đạo diễn và khán giả tặng thưởng (donate). Nếu bị khán giả ghét (điểm trừ) quá nhiều, nhân vật sẽ "c.h.ế.t" và bị loại khỏi cuộc chơi.
Hệ thống của tôi bị lỗi (bug) nên tôi mới nhìn thấy những con số đó. Tôi nhìn quanh, run rẩy hỏi: "Lý Thừa Duệ đâu? Sao tôi không thấy anh ấy?"
"Cậu chưa biết sao? Người đóng vai Lý Thừa Duệ không phải streamer, anh ấy là sếp tổng của công ty thực tế ảo này đấy." Khanh Khanh vỗ mặt tôi, "Tỉnh lại đi bồ tèo, người ta chỉ diễn thôi, đừng có lụy quá. Lấy tiền rồi về thôi."
Tôi gật đầu, nhưng nước mắt không cầm được mà trào ra. Dù là mơ, nhưng trái tim tôi vẫn đau thắt lại. Bỗng một bàn tay nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, dúi vào tay tôi một viên chocolate: "Uyển Dung, em bị tụt đường huyết à?"
Là Lý Thừa Duệ. Ở thế giới kia chúng tôi là phu thê gắn bó, nhưng ở đây, chúng tôi là người dưng.
"Lý Thừa Duệ... em... em muốn ăn kẹo..."
Tôi lấy hết can đảm, run rẩy vòng tay qua cổ anh ấy. Mặc kệ tất cả, dù có bị coi là quấy rối nơi công sở rồi bị đuổi việc cũng được. Lý Thừa Duệ ngoài đời thực cao hơn trong game nhiều, tôi cố rướn người nhưng vẫn không chạm tới môi anh.
"Em vội gì chứ?" Lý Thừa Duệ nén cười, chậm rãi cúi xuống đáp lại nụ hôn của tôi: "Tất cả kẹo đều là của em, không ai giành được với em đâu."
[hết]
Vuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!