Tổng số chương: Hông biết nữa... Hông có nhớ!
Văn án:
Lần đầu tiên tôi gặp Bùi Chấp, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đã giặt đến bạc màu, tay cầm tờ đơn xin trợ cấp cho sinh viên nghèo.
Thế nhưng, khuôn mặt ấy lại đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở.
Vậy là tôi quyết định đóng giả làm một cô sinh viên nghèo vượt khó để tiếp cận Bùi Chấp. Tôi kéo anh đi ăn bát bánh cuốn năm tệ ở một sạp hàng rong giữa cơn gió đông lạnh giá, anh thì đạp chiếc xe điện cũ chở tôi đi hóng gió quanh hồ Vị Danh ở Đại học Bắc Kinh.