
Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Cổ đại
Ta là đại tiểu thư của phủ Lăng Dương Bá. Kiếp trước, đích mẫu vì thương yêu nữ nhi ruột thịt của mình, đã đổi hôn sự của ta và đích muội. Bà đem ta gả vào nhà họ Từ, gia tộc đã suy tàn, còn vì đích muội mà mở đường, đưa nàng vào cung. Nhưng bà không ngờ rằng, hoàng đế vốn không gần nữ sắc, trong cung không lập hậu, quý phi nắm quyền. Chỉ trong một thời gian ngắn, đích muội đã đắc tội với quý phi, bị cấm túc ba tháng. Chưa đầy ba tháng, đích muội đã u uất mà qua đời, hương tan ngọc nát. Trong khi đó, Từ lang liên tiếp đỗ đạt, ba kỳ thi đều đứng đầu, được thánh thượng hết lời khen ngợi. Ngài còn khen phụ thân và ta, cho rằng chúng ta cao thượng, trọng tín nghĩa, không màng giàu nghèo. Trong chốc lát, ta trở thành hình mẫu cho các quý nữ kinh thành, phong quang vô hạn. Đích mẫu thấy vậy hối hận không nguôi, khi đích muội qua đời, bà đã khóc lóc thảm thiết, thân thể ngày càng yếu đi, chưa đầy một năm thì cũng theo con mà rời cõi trần. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày mà phu nhân của nhà họ Từ, Ngô Thị, đến phủ để thăm hỏi. Sau khi đích mẫu khách khí tiễn người đi, bà lại cùng phụ thân âm thầm bàn bạc, muốn để đích muội thay ta thực hiện hôn ước. Ta chỉ thấy nực cười. Kiếp trước, đích mẫu ra đi sớm, chỉ kịp nhìn thấy vinh quang của nhà họ Từ. Làm sao bà biết được rằng, gả đích muội vào Từ gia, thực ra là hại nàng?

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Cổ đại
- Ta tên là Giang Nguyên Nương. Mười lăm tuổi cập kê, ta đã gả cho thế tử của phủ Hầu gia Lục, người thanh mai trúc mã thuở bé. Nhưng không ngờ rằng, vị phu quân thế tử cao lớn tuấn mỹ ấy lại chỉ là tốt mã chả được gì, chẳng thể gần gũi nữ nhân. Ta phải sống như quả phụ ngay khi phu quân còn sống, lại phải ngậm đắng nuốt cay, mang tiếng xấu không thể sinh con, thay phu quân giấu giếm sự thật bẽ bàng ấy. Ta từng nghĩ, đời này ắt phải lụi tàn như thế. Nhưng không ngờ, bốn năm sau, tại biệt viện, ta lại vô tình bắt gặp phu quân của mình, Lục Hành Quân, cùng một thiếu nữ hoạt bát đang mồ hôi nhễ nhại bên suối nước nóng, ân ái không biết trời đất là gì. Khoảnh khắc ấy, ta chợt tỉnh ngộ, hóa ra mình chính là nữ phụ độc ác trong một cuốn truyện “Con heo” tên “Chỉ Sủng Riêng Nàng”.

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Cổ đại
Mẫu thân của ta là đệ nhất mỹ nhân Kim Lăng. Năm sinh ra ta, phụ thân dẫn về một nữ nhân là thanh mai của người và một bé trai ba tuổi. Người nói: “Uyển nương, nhà họ Lý chúng ta không thể không có nối dõi.” Chỉ trong một đêm, gương mặt mẫu thân ta đầy những vết đốm đen đáng sợ. Phụ thân chê người dung mạo xấu xí, từ đó không bước vào chính viện dù chỉ một bước. Cho đến khi thành Kim Lăng thất thủ. Phụ thân, vốn là quân giữ thành, lại mang theo thanh mai mà bỏ trốn, để ta và mẫu thân rơi vào tay loạn quân. Hôm ấy. Mẫu thân ngồi thẫn thờ đến khi trời sáng. Người dùng nước thảo dược tẩy sạch những vết đốm đen trên mặt, rồi xoay người bước vào trướng của tướng địch.

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Cổ đại
Khi ta bị gã buôn người lôi đi, mẫu thân cũng bị phụ thân đem cầm cố cho Vương viên ngoại. Lúc chia tay, mẫu thân xoa đầu ta. “Ấu Nương, nhất định phải khắc ghi, thà làm thiếp nhà giàu, chớ làm thê kẻ nghèo.” Ta khắc ghi lời mẫu thân trong lòng, một lòng nịnh bợ gã buôn người, muốn làm thiếp cho hắn. Muốn thổi gió bên gối cho hắn, sau đó đem mẫu thân chuộc về. Dù có vào nhà giàu làm mụ hầu thô kệch, cũng còn hơn để phụ thân bán đi bán lại, không ngừng sinh con cho người ta!

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Cổ đại
Trên đường trở về kinh thành, ta vô tình chứng kiến Thái tử giết người. Trước tình cảnh ấy, ta chỉ có thể giả vờ mù lòa. Hắn dùng đủ cách thử thách, cố ý đẩy ta xuống sông, chĩa kiếm về phía ta, ta đều nhẫn nhịn chịu đựng. Nhưng đến khi hắn lén lút trốn trong tịnh thất... Ta không thể nhịn được nữa, thôi thì chết vậy.

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Cổ đại
Thành thân ba năm, ngoài những lúc chung chăn gối thì Thôi Kiệm chưa từng muốn chạm vào ta. Vào năm mẫu hậu băng hà, ta đã đề nghị hòa ly. Ta vừa dứt lời thì Thôi Kiệm cũng đã đặt bút ký tên mình lên thư hòa ly. Nét bút lưu loát. Chữ viết khắc sâu. Hắn không hề do dự dù chỉ một chút. Hắn không biết rằng, ta cũng sắp rời khỏi nơi này để đến phong địa, từ nay về sau sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Cổ đại
Ta đã làm thị thiếp cho Vương gia được năm năm, uống năm năm canh tránh thai. Cho đến một ngày, hắn đưa cho ta một xấp ngân phiếu cùng vàng bạc, bảo ta rời đi. Dẫu cho có là kỹ nữ bậc nhất của thanh lâu, cũng khó lòng kiếm được nhiều tiền như vậy trong năm năm, ta quả thật may mắn đến lạ, thu xếp hành trang rồi tao nhã bước đi. Ngày hắn đại hôn, đoàn rước dâu đi ngang qua cửa nhà ta, hắn cưỡi tuấn mã, toàn thân hỉ phục, thần sắc phi phàm, nhưng ánh mắt lại thẳng thừng nhìn về phía ta.

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Cổ đại
Kẻ làm con tin của địch quốc bị giam cầm trong cung điện mười năm, sau khi về nước đã trở thành tân quân quyết đoán. Ngày hắn san bằng đất nước ta. Chỉ duy nhất mang ta, một công chúa không được sủng ái nhất đi. "Ngươi có biết vì sao ta giữ ngươi lại không?" Hắn vuốt ve nốt ruồi lệ dưới mắt ta: "Ngươi và tỷ tỷ đã mất của ngươi, thật sự giống hệt nhau." Ta cười khổ. "Nhưng điện hạ, ta đâu có tỷ tỷ song sinh."

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Cổ đại
Ta vốn là hoa khôi bán nghệ không bán thân, lại vì hắn mà phá lệ. Ta trêu đùa rằng hắn đã phá thân ta thì phải lấy thân đền đáp, Ngày gặp lại, hắn nói hắn sắp thành thân rồi. Sau này ta mới biết,hắn là bậc Cửu ngũ chí tôn cao cao tại thượng.các tỷ tỷ mắng ta khờ dại Ta cố chấp ở lại thanh lâu, giữ mình vì hắn. Nhưng ta không tin, ta dịu dàng vuốt ve bụng dưới, thầm nghĩ lỡ như... nhưng chỉ đợi được một câu: "Thay nàng ấy đi hòa thân, là phúc phận của ngươi."

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Cổ đại
Tỷ tỷ của ta là vị Quý phi diễm lệ chốn hậu cung, phong hoa tuyệt đại, độc chiếm lòng quân. Trong phong thư gửi về nhà, tỷ tỷ viết rằng Hoàng thượng vì quá yêu thương tỷ, lại sợ tỷ chốn cung cấm quạnh hiu, nên muốn nạp cả ta vào cung làm phi tử để chị em sớm tối có nhau. Còn ta lúc ấy, chỉ biết lặng thầm câm nín: "..........."

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Cổ đại
Tên tôi là Thẩm Lệnh Hương. Vốn là tiểu thư khuê các, chẳng may gia đạo sa sút, tôi đành phải lặn lội lên kinh thành để nương nhờ người cô ruột đang làm phu nhân tại phủ Hầu môn. Tại đây, tôi gặp Tạ Lâm Uyên – con chồng của cô tôi. Chàng là tân khoa Thám hoa, phong thái thanh cao, quý hiển, tựa như vầng trăng sáng trên đỉnh núi tuyết, xa xăm mà chẳng thể chạm tới. Lần đầu tương kiến, tôi cung kính dâng trà, nhẹ giọng chào hỏi: "Biểu ca, vạn an." Nào ngờ, chàng lại lùi lại một bước, ánh mắt nhìn tôi đầy đề phòng như đang nhìn loài rắn rết độc địa. Mãi về sau tôi mới vỡ lẽ — hóa ra trong mắt chàng, tôi chính là "mỹ nhân kế" mà cô tôi phái đến để quyến rũ, mê hoặc chàng. Tôi nở nụ cười, chàng cho là tâm cơ. Tôi gửi chút bánh ngọt, chàng nghĩ là mưu đồ. Thậm chí, ngay cả hơi thở của tôi, chàng cũng thấy đó là sự cám dỗ. Nhưng nực cười nhất chính là — một mặt chàng dựng rào chắn thủ thế nghiêm ngặt, mặt khác lại là người động lòng trước nhất.