
Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Hài sủng
Trúc mã là con trai độc nhất của Trưởng công chúa, hắn không tranh, không đoạt, con người thanh đạm như cúc. Có kẻ tung tin đồn nhảm, nói hắn có tình cảm với nam nhân, làm bại hoại danh tiếng của hắn. Hắn chỉ nhàn nhạt đáp: "Trăm miệng không thể biện bạch." Đêm khuya vắng lặng, hắn đến tìm ta, mắt ngấn lệ, vẻ mặt đáng thương đến cực điểm: “Hiện giờ danh tiếng của ta đã hỏng bét rồi, phải làm sao đây?" Nhìn dung nhan mỹ lệ tựa ánh trăng của hắn, ta thở dài một hơi: "Nhà ta đã sa sút, ta không chê ngươi, ngươi cũng đừng chê ta. Chúng ta thành đôi, cùng nhau sống qua ngày đi." Việc yêu mến nam nhân chẳng thể cản trở đường quan lộ. Hắn trở thành Đại Lý Tự Khanh trẻ tuổi nhất Đại Thương, đại thần phụ chính được trọng dụng nhất, quận vương có tước vị cao nhất, rồi thân vương, thậm chí là Nhiếp Chính Vương. Nhiều năm sau, ta nhìn hắn dạy nữ nhi đạo s/á/t phạt, dạy nhi tử cách gảy đàn giải trí, tay ta khẽ vuốt bụng đã nhô cao lần thứ ba, hàm răng nghiến chặt. Thanh đạm như cúc? Không tranh không đoạt? Rõ ràng là một mỹ nam điên cuồng, kẻ âm hiểm tàn nhẫn! (...)

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Hài sủng
uyên thành nữ phụ pháo hôi trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình, đám nam phụ si tình bỗng dưng nghe thấy tiếng lòng của ta: [Đại tướng quân sức mạnh dời núi lấp biển, cuối cùng lại thành phế nhân không thể nhấc nổi kiếm.] [Công tử họ Lâm mười năm đèn sách bỏ dở khoa cử, quay đầu đã bị cắm sừng.] [Thần y một đời họ Triệu, cuối cùng mang tiếng thầy lang dỏm nhảy vực tự vẫn…] Từ đó, mạch truyện lệch lạc hoàn toàn. Nữ chính vốn mang hào quang vạn trượng, nhìn đám nam phụ tranh nhau đưa đồ ăn thức uống cho ta, mặt xanh mét, bèn giở tuyệt chiêu cuối cùng — Chết trước mặt bọn họ, để đám nam phụ bỏ rơi nàng phải hối hận! Chỉ là, đêm nàng chết — Ta và đám nam phụ cùng nhau đốt pháo ăn mừng rền vang cả kinh thành.

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Hài sủng
Phu quân ta, người đã rời xa quê nhà mười năm, nay trở thành đại tướng quân oai phong lẫm liệt, về đón cả gia đình ta vào kinh hưởng phúc. Vừa đặt chân đến kinh thành, đã bị quận chúa từ Vương phủ chặn đường. Nàng ta ngạo mạn tuyên bố: "Đại tướng quân và ta tâm đầu ý hợp. Nếu ngươi biết điều, tự giáng mình làm thiếp, bản quận chúa sẽ thưởng cho ngươi một bữa cơm." Bà nội, mẹ chồng, chị chồng, em chồng của ta, tất cả đều dùng thứ giọng lơ lớ giống kinh thành , xông lên chửi nàng ta không kịp vuốt mặt. Ta đỏ mắt nghĩ, nếu cái tên c.h.ế.t tiệt ấy thực sự hai lòng, thì ta sẽ cuốn gói một lần nữa, trở về quê tiếp tục công việc buôn bán nhỏ của mình. Chẳng ngờ được rằng, cái miệng của hắn còn độc như nọc ong vàng, mang một loại độc kịch liệt. Nhưng hắn đối xử với ta, lại khác…

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Hài sủng
Đêm tân hôn, tôi muốn ngủ với người thừa kế nhà họ Tần. Anh ta bị liệt hai chân, không thể phản kháng, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn tôi như muốn g. i ế t người. Tôi chỉ cười nhẹ. "Tần Diễn, tôi chỉ mượn giống thôi, mang thai rồi thì tôi sẽ tha cho anh." Nhưng đã hơn ba năm kết hôn, tôi vẫn chưa có thai. Cho đến ngày hôm đó, tôi ném tờ kết quả thắt ống dẫn tinh vào mặt anh ta. "Tổng giám đốc Tần, anh giải thích thử xem?" Tần Diễn rõ ràng là bối rối, cuống cuồng nắm lấy tay tôi, giọng nói thậm chí có phần ấm ức. "Tương Tương, em đừng giận." "Có con rồi...em sẽ không cần anh nữa."

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Hài sủng
Lần thứ chín mươi chín khuyên cô bạn thân chia tay thất bại, tôi vẫn phải ngậm ngùi đi ăn đám cưới của nó. Trong ngày hôn lễ, tôi và Trần Dự Châu — "quân sư quạt mo" phía chú rể — cùng ngồi ở mâm chính, lẳng lặng rút điện thoại ra để... đối chiếu sổ sách. Đến lúc này chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra, những năm qua cả hai đã bị cặp đôi này hành hạ thê thảm đến mức nào. Trong tin nhắn, Trần Dự Châu mắng thằng bạn thân: "Đầu ông chứa toàn xi măng đấy à?" Còn tôi thì gào thét với con bạn thân: "Mắt mày không dùng đến thì đem đi quyên góp cho người cần đi!" Khi những dòng tin nhắn cũ được phơi bày ra trước mặt, cả hai chúng tôi cùng rơi vào im lặng. Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ngập ngừng bảo: "Hay là... mình kết bạn Wechat nhỉ?" Tôi hỏi: "Để làm gì?" Anh chỉ tay về phía cặp tân lang tân nương đang hạnh phúc trên sân khấu, thở dài: "Cùng là những kẻ khổ mệnh như nhau cả thôi..." _________________________________

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Hài sủng
Nam nhân Ninh gia mắc chứng nhiệt độc, lần đầu trao cho ai thì cả đời chỉ có thể tìm người đó giải độc. Vì vậy, lúc Ninh Yếm đến nhà cầu thân, ta liền không chút do dự gật đầu. Không ngờ đêm động phòng, chàng ấy phát hiện ta không còn trong trắng, liền đối ta trăm bề nhục nhã. Bao năm qua, mỗi lần gần gũi gối chăn, Ninh Yếm đều ép ta hỏi gian phu năm xưa là ai. “Nàng, nữ nhân giả nhân giả nghĩa, hủy hoại cả đời ta…” Ta chỉ thấy vô cùng oan ức. Năm đó rõ ràng chính Ninh Yếm dây dưa, đòi hỏi chuyện phong nguyệt với ta, còn dặn ta đợi đến lúc chàng ấy đến cầu thân, nhất định phải đồng ý. Cớ sao đến hôm nay, Ninh Yếm lại không chịu nhận? Đến khi Ninh gia tiểu công tử, bệnh nặng, có gương mặt giống hệt Ninh Yếm trở về, hắn là song sinh với phu quân ta… Lúc ấy ta mới bừng tỉnh đại ngộ. Thì ra…bao năm qua, ta thật sự không oan chút nào.

Tình trạng: Đã hoàn thành
Thể loại: Hài sủng
Tôi cậy mình có tiền nên đã bao nuôi chàng nam thần nghèo vượt khó của trường, nhốt anh ta trong căn căn hộ cao cấp mình mua.Bỗng một ngày tôi đọc được bình luận Nữ phụ độc ác này làm màu quá thể, nhục mạ nam chính như vậy, đáng đời sau này bị trả thù cho trắng tay.]Tôi vội vã bỏ chạy nhưng lại bị anh truy đuổi lại ."Em nhốt tôi ở đây suốt hai năm trời, giờ muốn phủi mông bỏ chạy để đi tìm thằng khác sao?" "Muộn rồi." "Lần này, đổi lại là tôi nhốt em. Chúng ta định sẵn phải dây dưa cả đời này."