Chỉ đơn giản là không chê thiếp

Chỉ đơn giản là không chê thiếp

Tình trạng: Đã hoàn thành

Thể loại: Tu tiên

Phu quân của ta - Tạ Vô Trần là một thiên tài kiếm tu. Còn ta chỉ là một phàm nhân. Tạ Vô Trần ghét nhất là kẻ ngu dốt, thứ vụng về. Vì muốn sánh bước cùng hắn nên ta dốc sức tu luyện. Nhưng hắn vẫn luôn lạnh nhạt nói: "Ngươi không có căn cơ, tu luyện đến mấy cũng chỉ tốn công vô ích." Về sau, khi hắn đã phi thăng thì ta cũng tái giá. Đúng ngày đại hôn, hắn xông xuống phàm giới và đặt kiếm đặt ngang cổ phu quân ta. "Ngươi thật sự muốn gả cho tên vô dụng này sao?" Ta đứng chắn trước mũi kiếm, nắm lấy tay phu quân phàm nhân của mình, đối diện ánh mắt Tạ Vô Trần: "Đúng vậy, chàng ấy chưa từng chê ta ngu dốt." Tạ Vô Trần cười nhạt: "Chỉ vì lý do này thôi sao?" Ta nghiêm túc gật đầu: "Chỉ vì lý do này."

Nữ chiến thần thực sự là ai?

Nữ chiến thần thực sự là ai?

Tình trạng: Đã hoàn thành

Thể loại: Tu tiên

Khi chiến loạn kéo dài, sư phụ đã nhặt được một thiếu nữ đưa về núi. Thân thể nàng suy nhược, ta liền ninh canh gà rừng bồi bổ cho nàng. Nàng lại ôm bụng nhíu mày nhăn nhó. "Tỷ tỷ, từ nhỏ ta đã không ăn đồ mặn." Ta đã phải thức trắng đêm đến sau núi hái một giỏ rau dại và nấm rừng mang về. Thế nhưng, vừa bưng lên thì nàng lại nhăn mặt ghét bỏ đến mức nôn khan không ngừng. “Tỷ tỷ, từ nhỏ ta đến lớn ta chỉ ăn tuyết liên Thiên sơn, xưa nay không bao giờ đụng tới những thứ dơ bẩn như này. Đặt bát đồ ăn xuống ta liền quay người rời đi, nàng đói đến mức không chịu nổi đành cầm đũa lên miễn cưỡng ăn vài miếng. Sau khi vết thương lành lại, Giang Ninh liền trộm ngọc bội rời đi không một lời từ biệt. Không lâu sau, Nhiếp Chính Vương dẫn binh lính bao vây tông môn. “Ninh nhi là thần nữ thiên mệnh, loại nghèo nàn như các ngươi lại dám ép nàng ăn rễ cỏ, vỏ cây!” Hàng vạn binh lính bao vây lấy ta. Ta đứng chắn trước mặt sư phụ, chém g/i/ế/t đến mức m/á/u bắn đầy người, cuối cùng bị Nhiếp Chính Vương bắn một mũi tên xuyên đầu. Giang Ninh nhu nhược nép vào lòng hắn, trên gương mặt còn vương vài vệt m/á/u của ta. Ngày hôm đó, một trăm lẻ sáu người trong tông môn ta đều bỏ mạng. Lần nữa khi mở mắt, Giang Ninh vừa đánh đổ bát canh gà của ta. Không nói hai lời, ta lập tức lục trong phòng một con dao găm dính đầy m/á/u. Sống ẩn dật lâu như vậy, họ đều quên mất năm đó chiến thần thực sự là ai.