Chương 1

01

Đêm khuya.

Tôi chuẩn bị chìm vào giấc ngủ bỗng có tiếng gõ cửa.

Mở cửa ra, Kỷ Hành đứng đó, vẻ mặt căng thẳng, hai tay nắm ch ặ t.

Vừa thấy tôi, làn da trắng lạnh của anh ấy lập tức đỏ bừng.

Ngũ quan tinh xảo, xương mặt xuất sắc.

Dưới đèn hành lang, đẹp trai vô cùng.

“Vợ ơi, tui nhớ em…”

Lớp “filter” lập tức vỡ nát.

Tôi không biểu cảm, ấn nhẹ vào tim mình.

Rất tốt.

Trái tim vừa đập thình thịch đã nhanh chóng bình tĩnh lại.

Tôi lạnh nhạt hỏi:

“Có chuyện gì?”

Nghe vậy, Kỷ Hành thoáng tủi thân:

“Tui về quê mấy ngày rồi, tui nhớ em lắm.”

Tôi nghiến răng.

Không nhịn được:

“Anh có thể nói tiếng phổ thông không?”

Kỷ Hành cao lớn, hơi cúi người nhìn tôi.

“Tui không nói được đâu vợ ơi, nói quen rồi, nhất thời sửa không được.”

Tôi buột miệng:

“Nhà nước không dán khẩu hiệu phổ cập tiếng phổ thông ở cổng làng anh sao?”

Kỷ Hành cúi đầu không nói, trông đáng thương vô cùng.

Tôi hơi hối hận, chỉnh giọng lại:

“Nói đi, tìm tôi làm gì.”

Kỷ Hành bỗng ngẩng đầu, vành tai hơi đỏ:

“Vợ ơi, tụi mình cưới nhau nửa năm rồi, có phải nên…”

Tôi lập tức cắt ngang:

“Không!”

Sắc mặt anh ấy tái đi, ngượng ngùng và bất lực khi bị từ chối lộ rõ.

Tôi dịu giọng hơn:

“Tôi vẫn chưa chuẩn bị xong, anh cho tôi thêm chút thời gian.”

Không biết Kỷ Hành có tin không.

Cuối cùng anh ấy vẫn gật đầu, bảo tôi ngủ sớm sau đó rời đi.

Tôi nhìn theo bóng lưng cao mét chín của anh ấy.

Trong lòng thoáng có thôi thúc muốn gọi anh ấy lại.

Nhưng vẫn nhịn được.

Ai mà muốn sống cả đời với tên ngốc này chứ.

Nửa đêm tôi khát nước tỉnh dậy.

Xuống lầu tìm nước uống, đi ngang qua phòng khách Kỷ Hành ở.

Cửa không đóng kín, trong phòng vang tiếng sột soạt khe khẽ.

Tôi nhíu mày, bước lại gần vài bước.

Kết quả nghe thấy Kỷ Hành như đang… tát cái gì đó một cái.

Rồi lẩm bẩm:

“Đồ vô dụng, kích động cái gì chứ, cô ấy có thích đâu…”

Tôi: ?

02.

Tôi và Kỷ Hành vì lợi ích kết hôn.

Nhưng trong mắt anh ấy lại không phải.

Kỷ Hành gọi chuyện này là… cưới do xem mắt.

Thậm chí còn từng nghĩ bố tôi chính là bà mai.

Nói ra thì chuyện này hoàn toàn là lỗi của bố tôi.

Người ta nói “hiểu con không ai bằng cha”.

Bố tôi sớm nhìn ra tính tôi kiêu căng khó chiều, chẳng ai trị nổi.

Thế nên dứt khoát tìm cho tôi một nhà chồng “mềm yếu”.

Để tôi sang đó… làm khổ người ta.

Nửa năm trước, tôi và Kỷ Hành lần đầu gặp nhau.

Chưa bước vào cửa, tôi đã thấy anh ấy đứng đờ ra nhìn chằm chằm vào thứ gì đó.

Ngoại hình thì khá đẹp trai, chỉ là nhìn có hơi… đần đần.

Vào trong rồi, ấn tượng ban đầu của tôi càng được chứng thực.

Kỷ Hành vừa nhìn thấy tôi, mắt đã tròn xoe.

Câu đầu tiên thốt ra là:

“Em gái… em là vợ mà mẹ tui tìm cho tui đó hả?”

“Em gái ơi, em đẹp quá à!”

Tôi: “………………”

Cái giọng quái quỷ gì vậy.

Ngồi xuống xong, Kỷ Hành vẫn nói giọng ở quê, hễ mở miệng liền gọi tôi “em gái”.

Tâm trạng tôi càng tệ hơn.

Tôi giả vờ nhận điện thoại, định đứng dậy rời đi.

Bất ngờ, Kỷ Hành kéo tay tôi lại.

“Em gái cứ im lặng hoài… có phải là không ưng tui không?”

Tôi đoán ý câu đó, rồi gật đầu.

Kỷ Hành lập tức cuống lên.

Anh ấy rút ra một tấm danh thiếp.

Trên đó ghi: Chủ tịch mỏ than huyện XX, thôn XX.

Mà còn không chỉ một mỏ.

Tôi ngơ người.

Ý gì đây? Khoe giàu?

Kỷ Hành đỏ mặt giải thích:

“Mỏ đứng tên tui cũng không nhiều lắm, nhưng cha tui nói mấy mỏ khác sau này cũng cho tui hết. Em gái, em đừng chê tui nghèo.”

Tôi nhớ lại số tài sản mà bố từng nói.

Không nhịn được cười.

Ý anh ấy là… mấy chục triệu tệ mà gọi là nghèo sao?

Thấy tôi cười, Kỷ Hành chợt sững người, ngơ ngác nhìn tôi.

Rồi lẩm bẩm:

“Em gái, em biết không… ước mơ lớn nhất đời tui là tìm được một người vợ tốt thật lòng yêu tui.”

Tôi: “……”

Sau đó, bố tôi bảo hai đứa cứ sống thử một năm.

Không được thì theo thỏa thuận ly hôn.

Tôi thật sự không hiểu vì sao bố tôi lại chọn Kỷ Hành làm con rể.

Bố tôi nói:

“Kỷ Hành thật thà, không nhiều toan tính. Nhưng con một bụng mưu mô, chia bớt sang cho thằng bé một ít cũng tốt.”

Chương 1