Văn án:
Vì tôi quá kiêu căng, bố tôi liền tìm mối gả tôi cho một anh chàng thật thà.
Sau khi kết hôn, tôi lúc nào cũng chê Kỷ Hành vừa quê vừa ngốc.
Không chỉ tùy tiện quát mắng, còn không cho anh ấy chạm vào mình.
Cho đến khi tôi nhìn thấy những bình luận kia :
【Nữ phụ độc ác kia, cô cứ việc làm loạn đi, cô có biết “hàng” của nam chính thật thà nhà chúng tôi lợi hại đến mức nào không!】
【Thấy người ta thật thà liền bắt nạt đúng không? Không sao lát nữa sẽ có nữ chính đến yêu nam chính của bọn tôi!】
【Chờ nam chính bọn tôi vùng dậy, nhất định sẽ tàn nhẫn trả thù những kẻ từng sỉ nhục anh ấy!】
Tôi hiểu ra, từ đó không còn sai bảo Kỷ Hành nữa.
Đến lần thứ ba anh ấy lén theo tôi dạo phố, bị tôi phát hiện.
Kỷ Hành nhìn chằm chằm ba tên đẹp trai phía sau tôi, vẻ mặt nứt vỡ.
“Xin mấy người đó, đừng ve vãn vợ tôi nữa!!!”