Chương 3

05.

Từ sau hôm đó, tôi tự giác giữ khoảng cách với Kỷ Hành.

Không sai bảo anh ấy nữa.

Cũng không tùy tiện quát mắng, đánh đập.

Tôi còn chưa nói gì, Kỷ Hành lại thấy… không quen.

“Vợ à, sao em không để ý tui nữa? Có phải tui thở to quá không? Tui nín thở một lúc cũng được.”

“Để đó tui làm! Tui da dày thịt thô, không sợ mệt. Em da mỏng thịt mềm, sao đụng được nước lạnh.”

“Em mắng tui hai câu đi… không thì đánh hai cái cũng được. Hôm nay cả ngày không nghe em nói gì, trong lòng tui trống trải lắm.”

Có lúc tôi thật sự nghi ngờ não Kỷ Hành.

Sao lại nói ra toàn những lời ngốc nghếch như vậy.

Sợ ở nhà lâu bị anh ấy “lây bệnh”, tôi dứt khoát ra ngoài đi dạo.

Từ nhỏ tính tình tôi không tốt, cũng chẳng có bạn bè gì.

Trước đây toàn là Kỷ Hành làm cu li xách đồ.

Giờ không thể sai bảo anh ấy nữa, tôi đành thuê ba soái ca vác đồ.

Hôm đó, tôi trang điểm xong, chuẩn bị ra ngoài.

Kỷ Hành lưỡng lự đứng trước phòng tôi, có vẻ muốn nói gì đó.

Đợi tôi xong xuôi, anh ấy mới lấy hết can đảm mở miệng:

“Hôm nay em ăn mặc đẹp vậy đi ra ngoài à?”

“Không sao không sao, nên vậy mà… tui chỉ thấy… bên ngoài nhiều người xấu lắm, em nhớ về sớm, tui để đèn cho em… để hoài luôn.”

Tôi không để tâm, chỉ nghĩ anh ấy nói vu vơ thôi.

Nhưng ra ngoài chưa được nửa tiếng, Kỷ Hành đã gọi.

“Vợ à? Em đang làm gì ngoài đó vậy? Ăn chưa?”

“Ừ, em vui là được, không cần lo cho tui.”

“Tui… tui ở nhà cũng ổn, đang nói chuyện với robot hút bụi, nó quay vòng hoài, còn giỏi hơn tui.”

Tôi đáp qua loa vài câu rồi cúp máy.

Cậu trai đẹp phía sau xách đồ cho tôi cười nói:

“Chị ơi, anh rể gọi kiểm tra hả?”

Một người khác cũng chen vào:

“Chị ở nhà chắc áp lực lắm? Ở với bọn em vui hơn đúng không?”

Tôi chỉ cười, không đáp, coi như không nghe thấy kiểu trà xanh của họ.

Giữa chừng tôi đi vệ sinh.

Lúc quay ra, phát hiện bên cạnh ba người kia có thêm một bóng dáng quen thuộc.

Kỷ Hành?

Anh ấy lại theo dõi tôi?

Tôi bước lại gần, nghe thấy Kỷ Hành nghiến răng:

“Mấy thằng khốn, ăn mặc hoa hòe lòe loẹt, miệng lưỡi ăn nói linh tinh, tin tao xử tụi bây không!”

Ba tên kia đứng cạnh nhau, rõ ràng không hiểu anh ấy nói gì.

Nhưng nhìn dáng vẻ “bắt gian tại trận” của anh ấy cũng đoán được không phải lời hay.

Một trong số đó kiêu ngạo đáp:

“Tự bản thân không giữ được chị ấy, thì đừng trách chị ấy ra ngoài tìm người mới!”

Tên khác phụ họa:

“Đúng đấy, nhìn bộ dạng của anh đi, bảo sao chị lúc nào cũng tìm bọn tôi.”

Kỷ Hành quay lưng về phía tôi.

Tôi không nhìn thấy biểu cảm anh ấy.

Nhưng tôi lại nghe giọng Kỷ Hành tủi thân như sắp sụp đổ:

“Xin mấy người… đừng ve vãn vợ tui nữa…”

Tôi: ………?

06.

Kỷ Hành cao mét chín, lúc này trông như chú Golden Retriever dầm mưa ướt sũng.

Ba tên kia nhìn nhau, rõ ràng chẳng hiểu anh ấy nói gì.

Người đứng giữa thấy tôi, lập tức “trà xanh” nói:

“Chị ơi, anh rể kiểm soát chị ghê quá à!”

Vừa nhìn thấy tôi, mắt Kỷ Hành càng đỏ hơn.

Môi anh ấy run run:

“Vợ à…”

Tôi cắt ngang:

“Anh ra ngoài?”

Kỷ Hành thành thật:

“Tui ra mua đồ ăn.”

Tôi nhìn hai tay trống trơn của anh:

“Đồ đâu?”

Kỷ Hành: “……”

Bình luận đúng lúc bay qua:

【Cười chế t, theo dõi mà quên mua đồ ngụy trang à?】

【Ba trai đẹp này không hiểu phương ngữ hả, sốt ruột ch ết mất, để toai dịch, ổng nói mấy người ăn mặc lòe loẹt, ăn nói linh tinh, coi chừng bị ổng xử đó!】

【Lầu trên tốt bụng, cả đời bình an.】

【Hả, nữ phụ đổi tính rồi sao? Lại không nổi giận?】

【Chỉ mình tôi thấy thương nam chính thôi à? Đáng ra anh ấy xứng với người tốt hơn vậy mà lại bị trói chung với nữ phụ.】

【Chuẩn, nếu là nữ chính chắc chắn sẽ cho nam chính cảm giác an toàn hơn nhiều.】

Tôi lặng lẽ dời mắt khỏi mấy dòng bình luận kia.

Rồi lấy tiền trong túi đưa cho ba người trước mặt:

“Hôm nay đến đây thôi, mấy cậu về đi.”

Họ còn định nói gì đó, nhưng bị Kỷ Hành liếc một cái liền phải nuốt ngược lại.

Ánh mắt đó…

Phải nói sao nhỉ…

Rất hung dữ.

Khác hẳn với dáng vẻ khúm núm trước mặt tôi.

Đợi người đi xa, tôi khoanh tay nhìn Kỷ Hành:

“Nói đi, lần thứ mấy rồi?”

Kỷ Hành cúi đầu nhìn chân:

“Tui… tui không hiểu em nói gì.”

Tôi cười lạnh, lười vạch trần.

Đầu anh ấy cúi càng thấp, ánh mắt đáng thương vô cùng.

“Vợ à… tui sai rồi.”

“Sai chỗ nào?”

“Tui không nên theo dõi em.”

“Còn gì nữa?”

Kỷ Hành ngẩng đầu, nghiêm túc nói:

“Tui nên giấu kỹ hơn, không để em phát hiện.”

Tôi: “?”

Bình luận cười đi ê n:

【Qúa là logic!】

【Nam chính: tui nhận lỗi, nhưng lần sau vẫn làm.】

【Không ai thấy à? Nữ phụ tuy ngoài miệng hung dữ nhưng thật ra không hề giận nam chính.】

【Dám phá CP chính? Bay màu luôn nhé!】

Tôi hít sâu một hơi, quay người bỏ đi.

Kỷ Hành lẽo đẽo theo sau.

Mét chín cao lớn, lại ra dáng cô dâu nhỏ.

Trên đường tiện thể mua đồ.

Nhưng vừa ra khỏi siêu thị, Kỷ Hành đã vo tờ hóa đơn lại nhét vào túi.

Tôi ngồi trong xe, nhìn thấy hết.

Nói sao nhỉ…

Lén la lén lút.

Tôi ghét nhất người khác giấu giếm mình.

Đợi anh ấy cất đồ vào cốp, vừa quay lại ghế lái, tôi liền đưa tay lấy.

Kỷ Hành muốn ngăn nhưng không kịp.

Mở ra xem

Ngoài tiền mua đồ ăn, còn có một dòng:

【Okamoto 003 1 hộp ¥89】

Tôi: “…”

Kỷ Hành: “…”

Không khí đột nhiên im lặng.

Tôi mặt không cảm xúc, ném hóa đơn lại lên đùi anh ấy.

Kỷ Hành vội nói:

“Vợ! Tui giải thích được!”

“Không cần.”

“Em nghe tui nói”

“Tôi nói không cần.”

“Nhưng mà…”

Tôi trừng mắt, cuối cùng Kỷ Hành cũng im.

Nhưng trước khi vào bếp, anh ấy vẫn yếu ớt giải thích:

“Cái trước sắp hết hạn rồi… tui sợ em đột nhiên chuẩn bị xong, nếu không có thì biết làm sao…”

Trán tôi giật giật:

“Tôi cho anh giải thích chưa?”

07.

Có lẽ vì bị ba tên trai đẹp hôm đó đã kích.

Kỷ Hành bắt đầu có ý thức thể hiện bản thân.

Không biết học từ đâu.

Anh ấy đeo hai sợi dây chuyền siêu bự lủng lẳng bước ra.

Tôi: “……”

Bình luận cũng cùng suy nghĩ với tôi:

【Người thật thà liều mạng lên đồ be like…】

Tôi thở dài.

Cảm thấy Kỷ Hành đang phí phạm gương mặt đẹp trai của mình vào mấy thứ… không lên được mặt bàn.

Tôi bất lực hỏi:

“Kỷ Hành, anh đang làm gì vậy?”

Có lẽ nhận ra sự không hài lòng trong giọng tôi, anh ấy lập tức đổi giọng, giả ngốc:

“Vợ ơi, trên người tui có con bọ nè hehe…”

Tôi: “……”

Bình luận:

【Cười mà tôi thấy được số khổ của người thật thà luôn đấy!】

【Mị chịu không nổi, sao mà buồn cười vậy chứ.】

【Người thật thà cưới được vợ xinh be like. Ahahahaha!】

Kỷ Hành từ bỏ ý định tạo dáng.

Vì sinh nhật tôi sắp đến rồi.

Trước đây toàn bố tôi tổ chức linh đình.

Nhưng năm nay vì đã kết hôn, đổi thành Kỷ Hành lo.

Người làm gì cũng ung dung như anh ấy, lần này lại bắt đầu lo lắng.

Cũng không còn tâm trí nghĩ linh tinh nữa.

Mỗi ngày mở mắt ra lại nghĩ xem tổ chức sinh nhật tôi thế nào.

Còn tôi thì không mấy để ý.

Chỉ mong “nữ chính” mà đám bình luận nhắc tới mau xuất hiện.

Để nữ phụ độc ác như tôi có thể nhanh chóng thu dọn hành lý… biến mất.

Chương 3