Chương 5

11.

Tôi là người không thích tự làm bản thân khó chịu.

Ở nhà nhìn thấy Kỷ Hành là bực bội, tôi dứt khoát thường xuyên ra ngoài hơn.

Ngồi lì ở quán cà phê cả buổi cũng được, lang thang trung tâm thương mại đến mỏi chân cũng xong.

Tóm lại là… không muốn ở nhà.

Bố tôi biết chuyện, liền tới khuyên:

“Cứ suốt ngày không về nhà, duy trì quan hệ vợ chồng kiểu gì đây con.”

Tôi cười lạnh.

Còn duy trì gì nữa.

Sắp kết thúc rồi.

Hôm đó tôi làm đẹp xong chuẩn bị về nhà, vừa hay đi ngang một quán cà phê.

Ánh mắt vô thức liếc vào trong.

Không nhìn thì thôi.

Vừa nhìn tôi sững ngay tại chỗ.

Là Kỷ Hành và Thẩm Nhược Chi.

Hai người ngồi bên cửa sổ, đối diện nhau.

Không hiểu sao…tim tôi như bị siết ch ặ t.

Ngột ngạt, âm ỉ đau.

Bình luận lại xuất hiện không đúng lúc:

【Tơ hồng của nam nữ chính đúng là bền thật, tiến triển tình cảm nhanh quá!】

【Đây chính là duyên trời định đấy, có muốn ngăn cũng ngăn không nổi.】

【Đúng vậy, tình cảm tốt sẽ khiến người ta ngày càng tốt hơn. Nhìn nam chính kìa, không chỉ phong thái giống tổng tài hơn, mà còn ngày càng tự tin.】

【Yêu người như chăm hoa, vậy trước đây nữ phụ toàn tưới bằng thuốc diệt cỏ đúng không??】

Tôi: “…”

Tôi càng thấy bực.

Tôi ghét nhất là bị đem ra so sánh với người khác.

Huống chi… người đó lại là Thẩm Nhược Chi!

Tôi nghiến răng, ép mình dời mắt, bước về phía xe.

Nhưng bình luận vẫn không buông tha:

【Mà rốt cuộc nam chính với nữ phụ bao giờ ly hôn vậy, ai spoil đi.】

【Câu này tôi biết, bước ngoặt là nam chính với nữ chính lên giường một lần.】

【??? Sao lại thế, nam chính chẳng phải rất coi trọng đạo đức sao?】

【Nói ra cũng thảm, sau này hai người cùng tham gia một dự án, bị kẻ xấu hãm hại, vô tình ngủ với nhau.】

【Nam chính vì chịu trách nhiệm với nữ chính, cộng thêm lúc đó nữ phụ làm loạn quá, nên trực tiếp ly hôn.】

【Đoạn nữ chính bị bỏ thuốc trong nguyên tác thật sự rất thảm, người sạch sẽ như vậy lại bị hãm hại, may mà có nam chính cứu.】

【Đúng đó, dù kết quả tốt, nhưng quá trình thật sự khiến người ta đau lòng…】

Đọc đến đây, tôi không nhịn được mà chửi thề.

Hóa ra… mọi mối quan hệ đều phải dựa vào thể x á c để phát triển sao?

Tôi càng nghĩ càng khó chịu.

Thẩm Nhược Chi từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử.

Tôi không thể tưởng tượng nổi cảnh cô ta bị bỏ thuốc sẽ như thế nào.

Trong quá trình đó… Thẩm Nhược Chi sẽ phải trải qua điều gì?

Sợ hãi, bất lực khi bị hạ thuốc?

Hay sụp đổ cùng nhục nhã khi tỉnh lại?

Tôi đột ngột mở to mắt.

Không được.

Tuyệt đối không được.

Tôi ghen tị với Thẩm Nhược Chi, ghét Thẩm Nhược Chi là thật.

Nhưng không muốn cô ta bị tổn thương…cũng là thật.

Thẩm Nhược Chi mãi mãi nên là người sạch sẽ, dịu dàng như vậy.

Nên được nâng niu trong lòng bàn tay.

Chứ không phải vì cái gọi là “cốt truyện” mà bị hãm hại, bị ép phải ở bên một người đàn ông.

Dù người đó là nam chính.

Dù sau này họ sẽ yêu nhau.

Nhưng đó không phải là điều Thẩm Nhược Chi đáng phải trải qua.

Tôi hít sâu một hơi.

Đầu óc dần tỉnh táo lại.

Tôi nghĩ…nếu tôi chủ động đề nghị ly hôn, liệu chuyện này có thể tránh được không?

12.

Gần đây Kỷ Hành rất lo lắng.

Kể từ khi phát hiện Ngu Mị đi dạo phố với ba gã chải chuốt bóng lộn kia, trạng thái này ngày càng nghiêm trọng.

Cảm giác bất an mạnh mẽ khiến Kỷ Hành buộc phải thay đổi.

Nghe nói người nước ngoài khá cởi mở.

Thế là Kỷ Hành mất bao công sức mới tìm được mấy video “người lớn” trên mạng nước ngoài.

Trời đất ơi.

Quá… táo bạo!

Kỷ Hành phải học tập cho đàng hoàng mới được.

Quần áo người ta mặc là kiểu gì vậy?

Kỷ Hành cũng phải mua về nghiên cứu.

Nhưng tiếc là

Ngu Mị không thích.

Kỷ Hành rất thất vọng.

Thậm chí còn bắt đầu có chút chán ghét chính mình.

Tại sao?

Tại sao mình lại… như vậy?

Tại sao cứ nhìn thấy, chạm vào Ngu Mị là lại không khống chế được…

Kỷ Hành thầm mắng “người anh em” của mình:

“Đồ vô dụng!”

Nhưng mắng xong, đau xong…vẫn nhớ vợ.

Kỷ Hành tự an ủi mình:

Không sao.

Chỉ cần vợ còn ở bên cạnh, những thứ khác… không nên đòi hỏi quá nhiều.

Vợ đã đối xử với mình rất tốt rồi.

Mình không thể tham lam hơn.

Vợ không sai.

Là do cơ thể mình quá… không đứng đắn.

May mắn là, trong tiệc sinh nhật, Kỷ Hành gặp một người họ Thẩm.

Cô ấy có vẻ rất hiểu về thời trang, lại còn quen biết vợ anh ấy.

Trong mắt Kỷ Hành, chẳng khác nào gặp được cứu tinh.

Thế là Kỷ Hành không tiếc tiền trả phí tư vấn, làm theo gu mà vợ thích để thay đổi bản thân.

Chẳng còn cách nào khác.

Kỷ Hành quá bất an rồi.

Ngu Mị luôn thích ra ngoài, không thích ở nhà.

Chắc chắn là đám đàn ông bên ngoài dụ dỗ vợ anh.

Còn là loại rất giỏi dụ dỗ vợ người khác.

Kỷ Hành cảm thấy áp lực chưa từng có.

Thậm chí khi ngủ còn mơ thấy bị cướp mất vợ.

Dù Kỷ Hành có vẻ nhu nhược…nhưng cũng biết vợ mình thì phải tự bảo vệ.

Kỷ Hành đã nghĩ kỹ rồi.

Nếu sau này xuất hiện kẻ thứ ba trơ trẽn, anh nhất định sẽ dùng toàn bộ “thực lực chính thất” của mình…đuổi tiểu tam!

Phải đứng lên!

Chương 5