Chương 6

13.

Kỷ Hành về rất sớm.

Thậm chí còn huýt sáo giai điệu quê nhà.

Trông có vẻ… khá vui.

Tôi nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn trên bàn, không nói gì.

Thấy tôi, mắt Kỷ Hành sáng lên:

“Vợ, em về rồi à!”

Rất tốt.

Tiếng phổ thông.

Kỷ Hành đã quen nói phổ thông rồi.

Không thể không thừa nhận, Thẩm Nhược Chi dạy rất tốt.

Tôi gật đầu, rồi khẽ hất cằm, ra hiệu anh ấy nhìn thứ trên bàn.

Kỷ Hành rất nghe lời.

Ánh mắt anh theo hướng của tôi.

Không khí lập tức đông cứng.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Suốt ba phút trôi qua, Kỷ Hành không nói một lời.

Anh ấy cúi đầu, tôi không nhìn rõ biểu cảm.

Nhưng lại cảm nhận được một áp lực vô hình.

Tôi ho nhẹ, vừa định mở miệng

Kỷ Hành lập tức ngắt lời:

“Đừng nói!”

Tôi: “…”

Anh ấy hít sâu mấy hơi, giọng vẫn không giấu nổi nghẹn ngào:

“Tại sao vậy vợ… tui làm sai gì rồi?”

Tôi im lặng.

Thật sự không biết phải giải thích thế nào.

Chẳng lẽ nói với Kỷ Hành, anh ấy là nam chính trong tiểu thuyết, còn tôi chỉ là nữ phụ độc ác?

Nghĩ một chút, tôi đổi cách nói:

“Tôi không thích kiểu người như anh.”

Kỷ Hành đột ngột ngẩng đầu.

Mắt đỏ hoe, như chú chó lớn bị bỏ rơi.

“Tui sửa! Tui thật sự sửa được!”

“Em thích kiểu nào, tui sẽ trở thành kiểu đó! Em muốn tui nói phổ thông thì tui nói, không thích quê mùa thì tui không quê nữa, em nói không cho chạm vào… tui cũng nhịn!”

Nói đến cuối, giọng Kỷ Hành vỡ hẳn.

Tim tôi thắt lại.

Nhưng vẫn cố cứng lòng:

“Không cần sửa. Anh nên đi tìm một người thật sự phù hợp với mình.”

Kỷ Hành sững lại.

Một lúc lâu sau, anh ấy khàn giọng hỏi:

“Có phải… em thích ba thằng mặt trắng hôm đó rồi?”

Tôi: ?

Bình luận cười đi ê n:

【Ba thằng mặt trắng là cái gì vậy trời hahaha】

【Ơ? Nữ phụ thật sự muốn ly hôn à? Nguyên tác đâu có vậy?】

【Hiệu ứng cánh bướm rồi? Vì nữ phụ không làm loạn nên cốt truyện đổi hướng?】

Tôi hít sâu:

“Không liên quan đến họ!”

Kỷ Hành không tin.

“Vậy tại sao? Tui cao hơn, tui khỏe hơn, tui… nhìn cũng ra gì hơn mà!”

Tôi: “…Không phải vấn đề so sánh đó.”

Kỷ Hành: “Vậy là so cái gì? So ai biết chiều hơn à? Tui cũng học được! Tui tra mạng rồi, người nước ngoài có nhiều cách… phục vụ lắm!”

Đầu tôi “ong” một tiếng.

Nước ngoài?

Phục vụ?

Kỷ Hành đỏ mặt, lí nhí:

“Tui… còn mua sách nữa…”

Tôi: “Sách gì?”

Kỷ Hành lén lút lấy ra

《Làm thế nào để khiến đối phương không thể dứt ra. Cẩm nang nâng cao trong quan hệ thân mật》

Bìa là một người đàn ông cơ bắp cùng một cô gái tóc vàng, tư thế cực kỳ… khó nói.

Tôi: ?

Tôi nhất thời không biết nói gì, đưa tay day trán:

“Kỷ Hành, anh nghe tôi nói”

Anh ấy đột nhiên ném sách đi, bước nhanh tới.

Cái bóng cao lớn mét chín ép sát lại, áp lực vây quanh.

Tôi vô thức muốn lùi.

Nhưng Kỷ Hành không tiến thêm.

Mà… ngồi xổm xuống.

Đúng, là ngồi xổm.

Một người cao lớn như vậy, co mình lại thành một khối nhỏ, ngẩng đầu nhìn tôi.

“Vợ… em nói cho tui biết, rốt cuộc tui sai ở đâu.”

“Tui sửa, tui thật sự sửa, tui không muốn ly hôn.”

“Tui biết từ đầu em không ưng tui, tui biết em chê tui quê, chê tui ngốc, chê tui nói chuyện dở…”

“Nhưng tui thích em.”

“Ngay từ cái nhìn đầu tiên đã thích.”

“Em trừng tui, tui thích. Em mắng tui, tui cũng thích. Em bắt tui đứng phạt, tui vẫn thích.”

“Tui chỉ muốn… muốn ở gần em hơn một chút.”

Tôi sững người.

Tim như bị thứ gì đó va mạnh vào.

Bình luận im lặng hai giây, rồi bùng nổ:

【Trời ơi trời ơi, đấy có phải cách tán gái của người thật thà!】

【Mị bị gì rồi, sao tự nhiên thấy chèo thuyền được vậy??】

【Trong nguyên tác giờ này nam chính đã mập mờ với nữ chính rồi mà!】

【Chắc hiệu ứng cánh bướm rồi, nữ phụ không làm loạn, nam chính thành não yêu đương!】

Tôi mở miệng, định nói gì đó.

Nhưng cuối cùng chỉ thốt ra:

“Anh… anh đứng dậy trước đã.”

Kỷ Hành lắc đầu:

“Không đứng! Em đồng ý không ly hôn tui mới đứng!”

Tôi: “…Anh đang uy hiếp tôi à?”

Kỷ Hành ấm ức:

“Tui nào dám uy hiếp em, tui đang cầu xin mà…”

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của anh ấy, tôi mềm lòng một chút.

Nhưng nghĩ đến những gì “bình luận” nói...

Tôi hít sâu:

“Tôi đã quyết rồi, nói nhiều cũng vô ích.”

14.

Nói xong, tôi rời khỏi nhà, quay về nhà mình.

Bố thấy tôi về, ngạc nhiên:

“Sao tự nhiên lại về?”

Tôi nói thẳng:

“Con với Kỷ Hành chuẩn bị ly hôn.”

Bố tôi im lặng một lúc, rồi nói:

“Đừng bắt nạt người thật thà.”

Tôi: “……”

Ừ.

Cũng coi như… đã bắt nạt rồi.

Nhưng tôi không hối hận.

Dù sao kết cục cuối cùng, nam nữ chính cũng sẽ ở bên nhau.

Ở nhà vài ngày, Kỷ Hành vẫn chưa cho tôi câu trả lời rõ ràng.

Nghĩ một chút, tôi lại gọi ba cậu trai hôm trước đi dạo cùng.

Giữa chừng tôi đi vệ sinh.

Lúc quay ra, lại nhìn thấy Kỷ Hành.

Tôi dụi mắt.

Khoan đã…cảnh này sao quen vậy?

Tôi tiến lại gần bốn người họ, lại nghe thấy giọng Kỷ Hành:

“Lần trước mấy cậu nói đúng… là tui không đủ tốt… là tui không giữ được cô ấy.”

Kỷ Hành cúi đầu, trầm giọng:

“Vậy… vậy mấy cậu có thể… đối xử tốt với cô ấy một chút được không?”

Ba cậu trai kia sững sờ.

“Đừng để cô ấy buồn.”

“Nếu cô ấy mắng mấy cậu, đừng để trong lòng… tính cô ấy vậy thôi, thật ra miệng cứng lòng mềm.”

“Nếu cô ấy sai mấy cậu làm việc… thì cứ làm, cô ấy nhớ ơn người khác, cô ấy sẽ…”

Kỷ Hành đột nhiên không nói tiếp được nữa.

Chắc là… sợ nói thêm sẽ bật khóc.

Cậu trai xách túi nhỏ giọng:

“Anh… anh đây là…”

Kỷ Hành xúc động quá, buột miệng nói bằng giọng quê:

“Tui thích cô ấy!”

“Tui thích cô ấy lắm! Ngay từ lần đầu nhìn thấy đã thích! Cô ấy mắng tui, tui thích! Đánh tui, tui cũng thích! Không để ý tui, tui đau lòng! Tui biết tui không xứng, tui quê, tui nói chuyện dở, tui chẳng ra gì… nhưng tui vẫn thích! Biết phải làm sao?!”

Ba người im lặng.

Tôi… cũng im lặng.

Làm sao đây.

Rõ ràng người nói là anh ấy.

Nhưng người xấu hổ lại là tôi.

Tôi bước tới, đưa tay kéo nhẹ áo Kỷ Hành:

“Được rồi, đừng nói nữa… mọi người đang nhìn kìa.”

Chương 6
adsVuốt ve mặt mèo xíu để xem truyện nha!
(Một tab quảng cáo sẽ được mở ra)