15.
Tôi im lặng lái xe.
Kỷ Hành ngồi ghế phụ… khóc.
Khóc nấc từng tiếng.
Tôi hơi bực.
Nhưng lại không nỡ bảo anh ấy im.
Kỷ Hành vừa khóc vừa tự kiểm điểm.
Vừa nhận lỗi, vừa tỏ tình.
Toàn nói mấy lời dính dính ngọt ngọt.
Nghe xong tim tôi cứ run lên mãi.
Về đến nhà, anh ấy vẫn chưa chịu dừng.
Tôi không chịu nổi nữa:
“Anh không phải thích Thẩm Nhược Chi sao?”
Kỷ Hành sững lại:
“Ai cơ?”
Tôi khoanh tay, ngồi trên sofa.
Giọng mang theo chút… ghen tuông chính tôi cũng chẳng nhận ra:
“Dạo này anh chẳng phải đang nhắn tin với cô ta sao? Còn học nói phổ thông, thay đổi ăn mặc, xịt nước hoa.”
Kỷ Hành càng ngơ ngác:
“Tui có nhắn với cô ấy… nhưng là…”
Anh ấy đột nhiên dừng lại.
Mặt đỏ bừng, lí nhí:
“Tui hỏi cô ấy… làm sao để em thích tui.”
Tôi: ?
Kỷ Hành:
“Cô ấy nói hai người quen từ nhỏ, hiểu em nhất, nên tui trả tiền hỏi.”
Tôi: “Trả tiền??”
Kỷ Hành gật đầu, lấy điện thoại ra.
Cho tôi xem lịch sử chuyển khoản.
Tôi: …
Từng khoản, từng khoản một.
Cộng lại… sáu con số.
Bình luận nổ tung:
【Gì cơ? Nữ chính thu phí??】
【Cười chết, nữ chính coi nam chính như rau hẹ mà cắt】( “cắt rau hẹ” aka lừa tiền, từ lóng trong tiếng Trung nha bà con)
【Vậy thời gian qua nam chính thay đổi… là vì nữ phụ??】
【Hóa ra là thế! Nam chính không hề ngoại tình, mà đang âm thầm nâng cấp bản thân!】
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, không biết nói gì.
Kỷ Hành dè dặt:
“Vợ… em giận à? Tui không hỏi cô ấy nữa, tui đòi lại tiền”
Tôi cắt ngang:
“Thế nước hoa thì sao?”
Kỷ Hành thành thật:
“Tui tra mạng thấy nói vợ thích mùi trên người chồng… nên tui mua. Nhưng không biết chọn loại nào, nên nhờ ba thằng mặt trắng kia chọn giúp.”
Tôi: “…Ba cậu đi cùng tôi hôm trước?”
Kỷ Hành gật đầu, tủi thân:
“Tui trả tiền rồi, mỗi người năm trăm. Họ giúp tui chọn đồ, chọn nước hoa, còn dạy tui cách đi đứng…”
“Họ nói em là kiểu thích ‘cún con’, tui không hiểu là gì, nên học thử.”
Nói xong, Kỷ Hành đứng lên, đi thử hai bước.
…Sao nhỉ.
Có cảm giác hệt tên lưu manh ở quê đang trêu ghẹo con gái nhà lành.
Bình luận cười đ iê n:
【Cứu mạng hahaha】
【500 tệ mà dạy ra cái gì vậy??】
【Dẫn tour: gặp khách “dễ lừa” rồi, hê hê~】
Tôi không nhịn được, bật cười.
Kỷ Hành thấy tôi cười, mắt lập tức sáng lên:
“Vợ cười rồi! Vậy là không giận nữa đúng không?”
16.
Nói thật…tôi cũng không rõ.
Thấy tôi không trả lời, Kỷ Hành lập tức xìu xuống.
Tôi hỏi:
“Thẩm Nhược Chi nói gì về tôi không?”
Cái này tôi thật sự tò mò.
Kể từ khi cô ta ra nước ngoài, chúng tôi đã lâu không gặp.
Kỷ Hành ngẩn ra, rồi cười:
“Cô ấy nói hồi nhỏ em… đáng thương lắm.”
Tôi: “……”
Ừ.
Cũng đúng.
Nhưng anh ấy nói tiếp:
“Cô ấy bảo chưa từng giận em. Biết em chỉ là muốn làm bạn, chỉ là không biết cách thể hiện thôi.”
Trong một khoảnh khắc, tim tôi như bị thứ gì mềm mại chạm vào.
Thì ra…tôi hồi nhỏ… là một người vụng về vậy sao?
Bình luận tràn qua:
【Đây đâu phải đấu đá, đây là tình cảm phức tạp giữa con gái!】
【Một người dùng gai bảo vệ mình, một người dùng dịu dàng đón nhận tất cả.】
【Nữ chính không phải đến cướp người, mà là đến giúp nữ phụ chữa lành!】
【Mở mang tầm mắt rồi, không phải tranh giành gì hết!】
【Nam chính tiêu tiền quá đáng, vừa học cách theo đuổi vợ, vừa vô tình làm hòa giải viên】
【Tình cảm này còn cảm động hơn cả tình yêu, huhuhu】
【Thật ra những hành động của nữ phụ khi nhỏ, chỉ là một đứa trẻ thiếu thốn tình cảm, đang nói “hãy nhìn tôi đi” mà thôi.】
Tôi im lặng.
Bình luận nói đúng.
Thẩm Nhược Chi… thật sự xứng làm nữ chính.
Cô ấy là một người rất tốt.
Tôi chớp mắt, cảm thấy hơi cay cay.
“Vậy… anh thật sự không thích cô ấy?”
Kỷ Hành cuống lên:
“Không! Tui chỉ thích em thôi! Thật đó!”
Tôi nhìn dáng vẻ đó của Kỷ Hành, khó chịu trong lòng… đột nhiên tan biến.
Thôi vậy.
So đo với tên ngốc này làm gì.
Bình luận bay qua:
【Người thật thà giỏi quá!!】
【Nam chính: tôi chỉ nhận vợ tôi thôi, mặc kệ cốt truyện】
【Cho hỏi giờ là tình huống gì vậy, fan nguyên tác hoang mang】
【Nguyên tác là nguyên tác, hiện tại là hiện tại tôi đứng thuyền này!】
Kỷ Hành thấy tôi có ý cười, dè dặt tiến lại ôm tôi.
Còn cố pha trò:
“Vợ không biết đâu, cuốn sách đó b iến th ái lắm, động tác đầu tiên bắt tui xoạc chân… tui xoạc sao nổi!”
Tôi: “……”
Bình luận:
【Xoạc chân là cái gì vậy trời hahaha】
【Đây là sách yoga à??】
【Cười c h ết mất. Ahahahah!】
17.
Lúc Kỷ Hành vừa nấu ăn vừa ngân nga hát trong bếp, tôi chủ động nhắn tin cho Thẩm Nhược Chi.
Không ngờ cô ấy trả lời ngay.
Tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định cảm ơn cô ấy.
Một lúc sau, Thẩm Nhược Chi gửi voice:
“Muốn cảm ơn thì gặp trực tiếp.”
Tôi đồng ý.
Đặt điện thoại xuống, tim vẫn đập loạn nhịp.
Đến khi ăn xong mới dần bình tĩnh lại.
Buổi tối.
Tôi do dự không biết có nên để Kỷ Hành chuyển về phòng ngủ chính không.
Ngược lại, anh ấy lại là người chủ động.
Lúng túng tiến tới:
“Vợ… tối nay tui muốn ngủ chung với em.”
Tôi đồng ý.
Đêm đó.
Kỷ Hành nằm rất cẩn thận.
Người đơ như khúc gỗ.
Tôi nhìn anh ấy, đưa tay chọc chọc mặt:
“Thư giãn đi.”
Anh ấy cứng nhắc gật đầu.
Nhưng vẫn không thư giãn.
Tôi thở dài, xoay người, tựa vào vai anh ấy.
Cả người Kỷ Hành cứng lại.
Rồi… từ từ thả lỏng.
Một lúc sau, anh ấy nhỏ giọng:
“Vợ… tui hỏi một câu được không?”
“Hỏi đi.”
“Vì sao lúc đó em đồng ý cưới tui?”
Tôi nghĩ một chút, nghiêm túc:
“Vì bố em nói anh là người thật thà, không nhiều tâm cơ, chia bớt cho em một ít cũng tốt.”
Kỷ Hành: “...”
“Thế còn bây giờ?”
“Bây giờ sao?”
“Bây giờ em còn thấy tui ngốc không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn Kỷ Hành.
Dưới ánh đèn mờ, mắt anh ấy sáng lên, nhìn tôi rất nghiêm túc.
Tôi đưa tay véo má anh:
“Ngốc.”
Ánh mắt Kỷ Hành thoáng buồn buồn.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng… là đồ ngốc của em.”
Kỷ Hành sững lại một giây.
Rồi cười.
Anh ấy ôm tôi vào lòng:
“Vợ à, đời này tui mãi mãi bám em, không buông đâu.”
Tôi dựa vào ng ự c Kỷ Hành, nghe nhịp tim mạnh mẽ:
“Ừm, cứ bám đi.”
Ngoài cửa sổ, trăng lặng lẽ lên cao.
Trong phòng, hai người ôm nhau ngủ.
Kỷ Hành bỗng nói:
“Vợ… tui vẫn thích nói giọng quê.”
Tôi nhắm mắt:
“Cứ nói.”
“Tui thích em.”
“Ừ.”
“Thích lắm.”
“Biết rồi.”
“Đời này tui chỉ thích mình em thôi.”
Tôi mở mắt, nhìn người đàn ông ngốc nghếch này.
Rồi nghiêng người, hôn anh ấy một cái.
“Em cũng vậy.”
Kỷ Hành sững người.
Rồi…
Người cao một mét chín…đỏ mặt.
Bình luận cuối cùng bay qua:
【Hahaha nam chính ngại kìa】
【Chỉ hôn một cái đã đỏ mặt, đúng chuẩn chồng quê thật thà】
【Chúc ngủ ngon, nam chính thật thà và nữ phụ độc ác】
【Tui là đồ ngốc đây!!】
Hoàn toàn văn.