Chương 2

Tôi cũng chẳng rõ lúc ấy cái bản mặt mình trông như thế nào nữa, nhưng tôi đoán rằng Ngôn Từ chắc mẩm tôi là một kẻ vô cùng biến thái.

Dào ôi, biết sao được, mạch truyện chính vừa mới bắt đầu, tôi bây giờ cũng mới mười bốn tuổi đầu. Có lẽ cậu thiếu niên trông còn nhỏ hơn cả tôi này đang bị cái linh hồn "bà già" đội lốt thiếu nữ này làm cho kinh hồn bạt vía rồi.

Tôi cười ha ha vài tiếng để chữa thẹn, rồi không kiềm lòng được mà đưa tay xoa đầu cậu nhóc một cái.

Trời ạ, xót xa c.h.ế.t đi được! Nhìn đứa trẻ này gầy gò chưa kìa, chắc hẳn là thường ngày chẳng được miếng cơm t.ử tế nào vào bụng rồi. Cái thân hình mảnh khảnh này mà ném vào mạch truyện chính thì tôi cam đoan sống không quá ba chương, may mà chắc cũng chỉ là một quân cờ pháo hôi nào đó thôi.

Nhưng mà pháo hôi gì mà lại đẹp trai rụng rời thế này? Vô lý hết sức! Tôi thầm nghĩ, đây nhất định là sự chiếu cố mà ông trời dành riêng cho mình rồi.

"Giờ người ngợm cũng ổn rồi đấy, tiếp theo cậu định đi đâu về đâu?"

Tôi chắc chắn là không thể bám trụ lại cái chốn này rồi. Ở đây quá gần hoàng thành, chẳng phải miền đất hứa trong mơ của tôi, cứ nấn ná lại thì kiểu gì cũng có ngày bị cuốn vào cái mớ bòng bong của cốt truyện.

Ngôn Từ nhìn tôi, khẽ cựa mình ngồi dậy một cách khó khăn, trông đau đớn thấy rõ. Cái vẻ yếu đuối, mong manh này... chà, nói thật là giống hệt mô tả về tên phản diện trong truyện.

Nhưng mà tầm này thì tên phản diện chắc còn chưa lộ diện đâu, vẫn đang bị lão cha của hắn nhốt kín trong nhà mà.

"Nếu cậu chẳng còn nơi nào để đi, hay là đi cùng tôi nhé? Tôi định đi ngao du bốn phương, sau đó tìm một nơi thật yên bình để dưỡng già."

"Nhưng mà nói trước, nếu cậu chưa dứt khoát được với quá khứ của mình thì tốt nhất đừng đi theo tôi."

Nói đoạn, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Quyền thế tình duyên tuy quý thật, trai đẹp giá lại càng cao, nhưng nếu vì tự do thì cả hai thứ đó đều có thể vứt xó hết. Bên cạnh tôi không cần một quả b.o.m hẹn giờ.

Đôi mắt thâm trầm của cậu thiếu niên khẽ d.a.o động, sau đó cậu ta nhẹ nhàng níu lấy tay áo tôi. Cậu nhóc kéo kéo như một con thú nhỏ bị bỏ rơi:

"Tôi đi cùng tỷ... có được không?"

Giọng cậu ta rất khẽ, dường như còn lẫn cả một chút bất an. Trái tim "người mẹ" của tôi sắp tan chảy đến nơi rồi. Tôi lập tức nắm c.h.ặ.t lấy tay cậu ta:

"Được thôi! Sau này cứ đi theo tôi, bảo đảm cho cậu ăn ngon mặc đẹp, sống thọ đến tận đại kết cục luôn!"

Tôi vỗ vỗ vào khuôn n.g.ự.c còn chưa kịp dậy thì của mình mà cam đoan. Con Đào Hoa cũng sủa vang loạn xạ, có vẻ nó cũng phấn khích lắm.

4.

Thế là tổ hợp "hai người một ch.ó" chúng tôi bắt đầu dấn thân vào chốn giang hồ, mục tiêu là tìm kiếm một nơi cư ngụ hoàn hảo nhất.

Sau khi "kỳ cọ" cho Ngôn Từ nhà tôi sạch sẽ rồi khoác lên bộ y phục màu đen tuyền mới mua, quả nhiên là cực kỳ tuấn tú. Tôi có cảm giác thằng nhóc này sau này lớn lên chắc chắn còn đẹp trai hơn cả cái lão Đông Phương Đại Cường bên hàng xóm ấy chứ.

Tôi vốn cũng thuộc hội mê trai đẹp, vụ này coi như là phúc lợi mỗi ngày cho bản thân vậy.

Chẳng phải thế này sướng hơn vạn lần việc ở lại hoàng thành đấu đá với nam nữ chính rồi chờ lãnh cơm hộp sao? Tôi yêu cuộc sống này mất rồi!

Có điều thân hình Ngôn Từ vẫn còn mảnh mai quá, cầu trời khấn phật đừng để cậu ta đụng độ với tên phản diện cơ bắp tám múi trong cốt truyện. Tôi chỉ sợ tên phản diện kia sẽ ghen tị với nhan sắc của Ngôn Từ nhà mình mà ra tay ám sát thì toang.

Giang hồ tuy tiêu d.a.o tự tại nhưng cũng đầy rẫy tranh chấp môn phái và những bí mật thâm hiểm. Nhưng tôi đã sớm tuyên bố với Ngôn Từ rồi: "Đừng lo, chị đây có tiền, chúng ta cứ việc hưởng thụ thôi."

"Tỷ muốn tìm một nơi thế ngoại đào nguyên như thế nào?" Ngôn Từ thường hay hỏi tôi.

"Dĩ nhiên là nơi có núi, có sông, có suối, chim hót hoa thơm, và quan trọng nhất là không có ai làm phiền."

Có như vậy tôi mới có thể tiếp tục nghiên cứu công việc kiếp trước của mình được.

Trước khi xuyên không, thật ra tôi là nghiên cứu viên của một công ty d.ư.ợ.c phẩm. Nghề nghiệp nghe thì không có gì quá cao siêu, nhưng bản thân tôi lại cực kỳ hứng thú với các loại d.ư.ợ.c liệu và độc chất trong đơn t.h.u.ố.c cổ. Nay đã đến dị giới này, nói không chừng tôi lại có khối thời gian để tha hồ nghiên cứu.

Mà nghiên cứu thì tối kỵ nhất là bị làm phiền, nên tôi nhất định phải tìm một nơi vắng vẻ.

Cơ mà không có ai làm phiền thì thỉnh thoảng cũng khó tránh khỏi mấy chuyện ngoài ý muốn, xem ra lúc rảnh rỗi tôi cũng nên học chút võ công mới được.

"A Từ, cậu có biết võ không?" Tôi thản nhiên hỏi Ngôn Từ.

Ngôn Từ hơi do dự một chút, rồi lắc đầu.

Tôi liếc nhìn mắt cậu ta, đuôi mắt hơi ửng hồng, đồng t.ử rất đẹp. Tiếc là... cậu nhóc này đang nói dối.

Dẫu thân thể cậu ta không tốt, nhưng nhìn vào những vết chai mỏng trên kẽ ngón tay, rõ ràng là cậu ta đang luyện võ, có điều chỉ mới bắt đầu thôi.

Ừm... chắc là sợ mất mặt chăng? Thôi thì "em trai" nhà mình mà, đương nhiên là phải bao dung rồi.

Nhưng mà, chắc hẳn cậu ta còn những bí mật khác nữa. Ôi dào, chỉ cần không liên quan đến mạch truyện chính là được hết!

Chương 2