Văn án:
Xuyên không rồi sống ẩn dật ròng rã suốt mười năm trời, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra: Hóa ra vở kịch cuộc đời này đã hạ màn từ thuở nào. Nam chính và nữ chính chẳng những đã về một nhà, mà con cái của họ chắc cũng mấy tuổi rồi.
Hoàn mỹ! Thật sự là quá sức hoàn mỹ!
Còn tôi ấy à?Cứ tiếp tục tận hưởng cuộc sống tự do tự tại, tiêu dao tự đắc của mình chẳng phải sướng hơn sao? Tiện tay,tôi nhặt được một người đàn ông đẹp trai dưới núi.Sẵn tiện dạy dỗ hắn...nhưng mà tại sao hắn lại là.....