Cứ ngỡ là hai chúng tôi có thể cùng nhau tiêu d.a.o khoái lạc thêm vài năm nữa, ai dè mới đến tháng thứ ba, cái thằng nhóc này đã tự mình "lật bài ngửa".
Phải, là tôi sơ suất, tôi thật sự không ngờ cái thằng nhóc trông có vẻ yếu đuối không tự lo nổi bản thân, để rồi sau một đêm bỗng có cơ bắp tám múi, cuối cùng bị nữ chính cảm hóa mà nhảy xuống vực ấy... lại chính là tên phản diện Trì Diên trong tiểu thuyết.
Ngôn Từ... Trì Diên...
Được lắm, hóa ra chỉ là đảo ngược cái tên lại rồi thêm chút âm uốn lưỡi thôi à?
"Thực ra ta là con trai của Nhiếp chính vương, ngày ấy bị kẻ gian hãm hại..."
Hắn đang cố giải thích, nhưng tôi đã thẳng thừng ngắt lời. Tôi thở dài một tiếng, lòng đau như cắt. Trai đẹp đã đến tận tay rồi mà còn bay mất, bảo sao tôi không héo úa cho được?
Hóa ra trong nguyên tác, tên phản diện này bặt vô âm tín suốt một thời gian là vì bận đi dưỡng thương. Nhưng chẳng bao lâu nữa hắn sẽ phải quay về, đồng nghĩa với việc hắn sắp sửa rời bỏ tôi và con Đào Hoa.
Phản diện đấy, là phản diện đấy nhé! Cho dù nhan sắc có cực phẩm đến đâu thì bên trong cũng đã hắc hóa cả rồi, tôi tự biết mình chẳng có cái "hào quang nữ chính" để mà cảm hóa nổi hắn đâu.
"Cậu về đi. Cậu có thiên mệnh của riêng mình, chúng ta hẹn gặp lại trên giang hồ."
Nói là "hẹn gặp lại" cho oai thôi chứ thực ra tôi định "vĩnh biệt" luôn đấy. Tôi tuyệt đối không muốn dây dưa với bất kỳ nhân vật nào trong mạch truyện chính cả.
"Tỷ... chờ ta có được không?" Ngôn Từ đột nhiên thốt ra một câu như vậy.
Lần này đến lượt tôi đờ người ra. Chẳng lẽ hắn thích tôi thật rồi? Xin đấy, đây là phản diện đại ca đó, tôi làm gì có cái phúc phận ấy! Chưa kể bây giờ tôi vẫn còn là một thiếu nữ cơ mà.
"Cậu thích tôi à?"
Vừa dứt câu hỏi, trên mặt Ngôn Từ bỗng hiện lên một rặng mây đỏ đầy vẻ thuần tình. Cái gì cơ! Tôi lại có thể nhìn thấy biểu cảm này trên gương mặt của một tên phản diện sao?!
"Ừm..." Ngôn Từ cúi đầu, nhìn tôi một cách nghiêm túc.
Không được, ch.ói mắt quá, nhan sắc này sắp làm mù mắt tôi rồi. Có phải hắn biết mình rất đẹp trai nên mới dùng "mỹ nam kế" không? Đáng ghét thật, nhưng tôi nhất định phải kiên trì nguyên tắc ẩn dật của mình. Dính dáng đến phản diện chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t.
Nhưng biết đâu... tên phản diện này vẫn còn cứu vãn được thì sao?
"Cậu biết nguyên tắc của tôi rồi đấy." Tôi trịnh trọng nói: "Thứ nhất, tôi không đồng hành với kẻ g.i.ế.c người tùy tiện. Thứ hai, tôi rất ích kỷ, tôi không thích chia sẻ người mình thương với bất kỳ nữ nhân nào khác. Thứ ba, tôi sẽ không kết hôn với người không buông bỏ được quá khứ. Thứ tôi muốn là một cuộc sống ẩn dật, trời cao đất rộng."
"Đợi đến khi nào cậu làm được những điều đó, hãy đến tìm tôi."
Tôi vẫy vẫy tay với Ngôn Từ. Những điều này hiện tại hắn không làm được, bởi trong lòng hắn vẫn còn chôn giấu hận thù. Với năng lực của mình, tôi chẳng thể giúp hắn gột rửa những oán hận đó. Có lẽ những tình tiết trong mạch truyện chính chính là số mệnh của hắn. Thế nên, cứ đợi đến ngày hắn hoàn thành sứ mệnh, nếu còn sống thì hãy tìm tôi, hoặc tôi đi tìm hắn cũng được.
Phía sau hắn, một đội quân đang tiến lại gần từ phía xa. Tôi quay người bước đi, lòng có chút luyến tiếc nhưng phần lớn là cảm giác nhẹ nhõm. Đào Hoa có vẻ cũng không nỡ rời xa Ngôn Từ, nó chạy quanh hắn hai vòng rồi mới lủi thủi chạy theo tôi.
Phen này, tôi nên triệt để cắt đứt liên hệ với cốt truyện thôi. Nắng vàng rực rỡ xuyên qua tán lá ven đường, chiếu rọi lên tôi và Đào Hoa. Đường đi nở hoa, lòng người thanh thản.
6.
Sau khi tôi và Đào Hoa đã chơi bời chán chê khắp thế gian, chúng tôi dừng chân tại một đáy vực hiểm trở nhất thiên hạ, nơi ấy là một thung lũng đầy hoa đào.
Cốc chủ là một ông lão đã ở tuổi xế chiều. Điều kinh ngạc là tôi phát hiện ra ông ấy cũng là người xuyên không tới! Như mở được hũ nút, lần đầu tiên tôi cảm nhận được hơi ấm gia đình. Cốc chủ đem lại cho tôi cảm giác rất thân thuộc, dù tôi chẳng hề quen biết ông.
Thế là tôi đi theo Cốc chủ học võ công và y thuật. Đến năm thứ năm tôi ở thế giới này, ông ấy qua đời. Chẳng biết ông có quay về được thế giới cũ không nữa?
Tôi trở thành tân Cốc chủ của Đào Hoa Cốc, tiếp tục nghiên cứu những loại d.ư.ợ.c liệu và độc chất kỳ quái của thế giới này. Thấm thoát thoi đưa, tôi đã quá cái tuổi phải lấy chồng. Trong thời gian đó, tôi thường xuyên nghe loáng thoáng có người đang tìm kiếm một cô gái tên Trường Thanh Thanh.
Hừ, ngoài Ngôn Từ ra thì còn ai vào đây nữa. Nhưng tôi đã sớm đổi tên thành Cầm Trường rồi. Hỏi tại sao ư? Thì học lỏm cái chiêu đổi tên của Ngôn Từ thôi: Trường Thanh Thanh – Cầm Trường (Chang Qing Qing – Qin Chang).
Nói thật lòng, tôi cũng mâu thuẫn lắm. Vừa muốn cậu tìm thấy mình, lại vừa muốn cậu ta đừng tìm thấy, vì tôi chỉ muốn sống yên ổn thôi. Nhưng nghe người trong giang hồ đồn rằng, Ngôn Từ tuy vẫn là gã phản diện hung ác ấy, nhưng danh tiếng trong giang hồ lại rất khá, đối xử với thuộc hạ cực kỳ tốt, là người trọng tình trọng nghĩa.
Xem ra hai tháng "dạy dỗ" của tôi cũng có tác dụng đấy chứ. Tôi lại hỏi thăm xem Trì Diên có thê thiếp gì không. Người ta đáp là không, nhưng hắn lại có tư tình với Thái t.ử phi An Dĩ Vi.
Thái t.ử phi chính là nữ chính. Quả nhiên, cốt truyện vẫn không thể xoay chuyển. Tôi vươn vai một cái rồi đi vào trong.
Lại vài năm nữa trôi qua, khi đang nhẩm tính ngày tháng, tôi giật mình nhận ra mình đã hai mươi tư tuổi rồi. Cách thời điểm mạch truyện chính bắt đầu đã được mười năm.
Khoan đã. Mười năm! Nghĩa là Ngôn Từ đã nhảy vực rồi? Truyện đã đại kết cục rồi sao?
Tôi vội vàng phi ra khỏi cốc, chạy thẳng đến Ngọc Lầu – nơi chuyên dò la tin tức, túm lấy cổ áo lầu chủ Ngọc Trạch mà hỏi dồn dập. Ngọc Trạch là người tôi tình cờ gặp sau khi chia tay Ngôn Từ. Lúc đó cậu ta mới là một thằng nhóc tì kém tôi hai tuổi. Với lòng tốt của một "đại thiện nhân", tôi đã hộ tống cậu ta an toàn về tận tay cha mình – tức lầu chủ đời trước.
Thế là thằng nhóc ấy cứ thần tượng tôi quá mức, nằng nặc đòi làm huynh đệ với tôi. Tôi bảo tôi là con gái, nó nhất định không tin, bảo n.g.ự.c tôi phẳng lỳ thế này chắc chắn là nam cải trang nữ, thậm chí còn đòi đi tắm chung với tôi nữa chứ.
Đều là mỹ thiếu niên cả, sao không học tập Ngôn Từ nhà người ta một chút hả!
Ngọc Trạch giờ đây đã trổ mã thành một công t.ử phong lưu đa tình, cao hơn tôi cả một cái đầu. Cậu ta gạt tay tôi ra, vẻ mặt hóng hớt:
"Cái tiên tri của tỷ chẳng trúng tí nào cả. Ngôn Từ căn bản không bị dồn đến mức phải nhảy vực. Có điều trông hắn ta như kiểu không muốn sống nữa rồi, chắc là chuẩn bị nhảy tới nơi đấy." Ngọc Trạch thì thầm.
"Nếu em là tỷ, em sẽ đi anh hùng cứu mỹ nhân, rồi hai bên nảy sinh tình cảm. Nếu hắn ta có giả vờ lạnh lùng, em sẽ phối hợp với tỷ diễn một màn khiến hắn ghen lộn ruột, thế là tỷ hốt gọn luôn."
Tôi lườm Ngọc Trạch một cái. Thằng nhóc này hiểu đời gớm nhỉ, không hổ là học sinh xuất sắc tiếp thu trọn vẹn "giáo d.ụ.c chín năm phổ thông" của tôi.
"Thôi bỏ đi, tùy duyên vậy. Nếu không gả đi được thì tôi ở lại Đào Hoa Cốc dưỡng già cô độc cũng tốt." Tôi lạnh lùng đáp.
Cảm ơn nhé, trên đời này chắc chẳng tìm đâu ra người đàn ông nào hợp gu tôi hơn Ngôn Từ nữa đâu.
Ngọc Trạch "tặc tặc" mấy tiếng, xua tay bảo mình đang bận, đuổi tôi đi chỗ khác chơi. Tôi cạn lời, trực tiếp dùng khinh công bay thẳng về nhà.
Đại kết cục cũng được một thời gian rồi... con của nam nữ chính cũng đã chào đời... Ngôn Từ vẫn còn sống, đây có lẽ là kết thúc tốt nhất rồi. Hay là bây giờ tôi quay về hoàng thành nhỉ? Không không không, c.h.ế.t cũng không đi.
Tôi đang ngồi trên một tảng đá dưới chân vách núi suy tư, bỗng thấy trên trời có một vật thể đen thui gì đó đang rơi xuống...
"Bịch!" một tiếng, tiếp đất ngay trước mặt. Nghe thôi đã thấy đau thấu tim gan.
Đậu xanh rau má, là người! Rơi thế này không c.h.ế.t thì cũng tàn phế là cái chắc!
Tôi lập tức lao tới kiểm tra. May quá, vẫn còn nhịp tim. Nhìn kỹ mặt mũi... Cái gì cơ?! Ngôn Từ?!
Không phải chứ, sao anh lại chọn đúng cái lúc này để nhảy vực? Mọi chuyện xong xuôi hết rồi, anh sống sót rồi sao còn nhảy làm gì nữa hả?!
Trong đầu tôi hiện ra hàng nghìn dấu chấm hỏi. Nhưng không có thời gian để thắc mắc, tôi vội vàng đưa hắn vào phòng bắt đầu cứu chữa. Y thuật luyện bao nhiêu năm nay cuối cùng cũng đến lúc phát huy tác dụng rồi!