Cái thằng nhóc này cũng may là có nội lực thâm hậu bảo vệ nội tạng, bằng không thì có là thần tiên giáng thế cũng chẳng giữ nổi mạng cho cậu ta.
Ròng rã một tháng trời trôi qua, cuối cùng cậu ta cũng chịu mở mắt. Ánh mắt nhìn quanh có vẻ vẫn còn đôi chút mờ mịt, hoang mang.
"Chà chà, 'người đẹp ngủ trong rừng' của Trường Thanh Thanh tỉnh rồi kìa."
Ngọc Trạch vừa phe phẩy quạt, vừa nhìn Trì Diên cười đùa đầy ẩn ý.
"Để ta đoán xem nào, chẳng lẽ tiếp theo sẽ là tiết mục mất trí nhớ kinh điển trong truyền thuyết? Hay là kịch bản ngược luyến tàn tâm? Nhưng mà ta nói trước nhé, Diên Vương điện hạ, nếu ngài dám ngược đãi Thanh Thanh nhà ta, ta sẽ khiến danh tiếng của ngài tan thành mây khói trong vòng một nốt nhạc. À mà chắc Thanh Thanh sẽ đầu độc c.h.ế.t ngài trước khi ta kịp ra tay mất..."
Tôi tiện tay ném thẳng cái b.úa nhỏ về phía hắn, Ngọc Trạch nhanh như cắt đưa quạt lên đỡ.
Tôi quay sang nhìn Trì Diên – lúc này đang bị tôi quấn băng kín mít như một chiếc bánh chưng.
"Sao nào, bao nhiêu năm trôi qua rồi, còn nhớ ra tôi là ai không?"
Chẳng hiểu sao, cậu ta cứ nhìn chằm chằm vào mái tóc của tôi.
Ồ, tôi sực nhớ ra là để cho gọn gàng, tôi đã b.úi tóc lên theo kiểu phụ nữ có chồng, dù người ta vẫn còn là đóa hoa xuân sắc mơn mởn ở tuổi hai mươi tư đấy nhé. Cái gã này không lẽ lại tưởng tôi đã gả cho người ta rồi đấy chứ?
"Ta..." Cậu ta ấp úng, thần sắc vô cùng dè dặt và cẩn trọng.
"Có lời thì nói, có rắm thì thả! Thật tình là không chịu nổi cái thói lề mề của mấy người làm quan các anh mà..."
Ngọc Trạch đứng bên cạnh bắt đầu mất kiên nhẫn. Hắn vốn dĩ ghét cay ghét đắng hoàng tộc, nhất là những tên hoàng tộc lại còn có nhan sắc cực phẩm hơn hắn.
"Hắn... là phu quân của nàng sao?" Trì Diên nhìn tôi, trong đáy mắt thoáng hiện lên vẻ ghen tuông rõ rệt.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Ngọc Trạch đã nhanh nhảu choàng tay qua vai tôi:
"Phải đấy, Thanh Thanh chính là bà chủ của Ngọc Lầu ta. Haiz, mười năm trước Thanh Thanh có kể cho ta nghe về chuyện của ngài, không ngờ vật đổi sao dời, giờ gặp lại cảnh còn người mất..."
"Thanh Thanh nhà ta mười năm qua đã cứu ngài tới hai lần, Nhiếp chính vương cũng nên biết ý mà báo đáp chút đỉnh chứ nhỉ?"
Ngọc Trạch đúng là cái đồ chỉ thích gây chuyện, hắn cứ lặp đi lặp lại cụm từ "mười năm" cốt để chọc cho Trì Diên tức điên lên. Nhưng mà, hắn làm tốt lắm.
Mười năm rồi! Đến tận bây giờ cái tên nhóc này mới giải quyết xong đống việc rác rưởi kia để quay về? Sao không c.h.ế.t quách ở bên ngoài luôn đi?
Thần sắc Trì Diên ngay lập tức xìu xuống như bong bóng xì hơi. Nhưng thực lòng tôi cũng hơi thắc mắc, chẳng lẽ chỉ với ba tháng ngắn ngủi năm xưa mà Trì Diên yêu tôi sâu đậm đến thế sao?
"Ta nhớ tỷ lắm." Trì Diên nhìn tôi, khẽ khàng thốt ra bốn chữ ấy.
8.
"Ta vẫn luôn tìm tỷ, tìm mãi, tìm mãi... nhưng không tài nào thấy được..."
Nghe đến đây, trái tim tôi rốt cuộc cũng có chút lay động. Suy cho cùng, Trì Diên chính là nhân vật t.h.ả.m thương nhất trong cả bộ truyện này.
Và điều tôi không ngờ tới nhất chính là: viền mắt Trì Diên đỏ lên, cậu ta thế mà lại rơi lệ. Mười năm trôi qua, cậu ta càng trở nên mỹ mạo, lại thêm phần anh tuấn, chín chắn của một người đàn ông trưởng thành.
"Haiz..." Thôi được rồi, đúng là tôi không nỡ đối đầu với nhan sắc này mà.
Tôi cầm khăn tay, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt hắn.
"Ta cứ ngỡ tỷ đã quay về thế giới cũ của tỷ rồi. Ta tưởng tỷ không còn ở đây nữa... Ta tìm lâu thật lâu, ta muốn đến thế giới của tỷ để tìm tỷ..."
Cái gì cơ?
"Nên cậu nhảy vực là để đi tìm tôi?"
Trì Diên khẽ gật đầu.
Đúng là tạo nghiệt mà! Biết thế ngày xưa tôi chẳng nói nhiều làm gì, nếu mình không ở đây thì cái thằng bé này đã sớm về chầu ông bà rồi. Đúng là cái đồ ngốc này!
Tôi ôm mặt cạn lời. Khoan đã, đáng sợ thật đấy, hắn lại nghĩ rằng c.h.ế.t đi thì có thể xuyên đến thế giới của tôi sao? Kết hợp với tình trạng tinh thần hiện tại, không lẽ đứa trẻ này bị trầm cảm rồi không?
Tôi im lặng một hồi, rồi vào phòng lôi ra cái tập trắc nghiệm trầm cảm mà tôi viết chơi cho đỡ buồn từ năm sáu năm trước, ngồi xuống cạnh Trì Diên.
"Bây giờ tôi hỏi một câu, cậu đáp một câu. Chỉ cần trả lời 'Có' hoặc 'Không', nghe rõ chưa?"
Trì Diên gật đầu một cách vô cùng ngoan ngoãn.
9.
Tôi ngồi bệt trên bậc thềm với vẻ mặt lạnh lùng, tư thế hào sảng vừa uống rượu vừa suy ngẫm.
"Đúng là cái hội chứng 'trầm cảm' mà tỷ hay nói thật à? Nhìn thằng nhóc này không ra nha..."
Ngọc Trạch phủi bụi trên áo rồi ngồi xuống cạnh tôi.
"Thôi xong, lúc nãy em lỡ bảo tỷ là nương t.ử của em, không biết có gây ra tổn thương tâm lý to lớn nào cho hắn không nhỉ..." Ngọc Trạch bắt đầu thấy hoảng loạn.
Tôi vẫn im lặng. Thích thì đương nhiên là vẫn thích thằng nhóc tiểu công t.ử tuấn tú này rồi, nhưng mười năm trôi qua, tình cảm cũng nhạt đi ít nhiều, dẫu vậy thì vẫn còn sâu đậm lắm. Quan trọng nhất là tôi thực sự không ngờ cậu ấy lại sống t.h.ả.m đến thế.
Nhưng tôi không hối hận. Năm đó tôi chẳng có thực lực hay địa vị gì, nếu liều lĩnh đi theo cậu ấy quay về cung đình, có lẽ tôi đã sớm mất mạng từ lâu rồi. Cậu có quá nhiều thứ phải buông bỏ, tóm lại mười năm trước, chúng tôi vốn dĩ không hợp nhau.
Tôi chưa bao giờ hối hận về quyết định của mình. Nhờ vậy mà tôi mới gặp được lão sư, gặp được Ngọc Trạch và những người bạn thú vị khác; không bị giam cầm trong một góc trời chật hẹp, mà được tiêu diêu tự tại hành tẩu giang hồ.
Và giờ đây, cuối cùng cậu ấy cũng đã có thể quay lại bên cạnh tôi.