Chương 6

Tôi là một kẻ thua cuộc (thắng làm vua, thua làm nam phụ mà), tôi biết chứ, nên mọi người đừng có than vãn giùm là cái gã nam phụ này t.h.ả.m quá nữa.

Đau lòng c.h.ế.t đi được.

Cái số tôi sinh ra đã định sẵn là chân "lốp dự phòng" rồi.

Đường đường là Lầu chủ Ngọc Lầu, tiền không thiếu, sắc có thừa, tính cách thì thú vị miễn bàn, lại còn ở bên Trường Thanh Thanh suốt mười năm trời, được cô ấy nhồi nhét đủ thứ kiến thức "giáo d.ụ.c bắt buộc", đúng chuẩn thanh mai trúc mã bằng thép bằng đồng... Thế mà tôi lại không phải là nam chính?

Cái này mà nhịn được à?

Nếu không phải vì tôi là một đại thiện nhân, tôi đã làm một màn "cưỡng yêu" chấn động thiên hạ rồi, mà tỉ lệ thành công của tôi chắc chắn phải lên tới 80%.

Điều này chứng minh cái gì? Chứng minh là tôi quá chính trực, quá tôn trọng Trường Thanh Thanh. Hoặc cũng có thể là vì... tôi quá yêu cô ấy mất rồi.

Năm mười hai tuổi, kể từ khi được cô ấy cứu mạng, thế giới của tôi bỗng trở nên rực rỡ sắc màu. Cô ấy dạy tôi những kiến thức chưa từng nghe tới, những điều vô cùng thú vị.

"Không muốn học toán à? Đâu có được, để tỷ dạy đệ, có cái mẹo này gọi là..."

Mỗi khi gặp vấn đề, chẳng hiểu sao cô ấy luôn có cách giải quyết. Sau khi học được cách tính nhẩm và cái gọi là "bảng cửu chương" từ miệng cô ấy, cha đã hiếm hoi khen ngợi tôi suốt một thời gian dài.

"Mặt em hơi đỏ, có phải bị nhiễm lạnh rồi không?"

Có đôi khi, cô ấy chỉ cần nhìn qua là biết tôi không khỏe. Cô ấy sẽ dùng tay hoặc áp trán mình vào trán tôi, tôi có thể nhìn thấy hình bóng mình trong mắt cô ấy, và cảm nhận được hơi thở của cô ấy ở thật gần.

Ơn cứu mạng và tình bạn thuần khiết, chẳng biết từ lúc nào đã bắt đầu biến chất.

Trước đây cha mẹ luôn dạy tôi phải khéo léo, phải giỏi võ công, phải biết bằng mặt không bằng lòng, biết nịnh nọt thì mới mong làm nên chuyện. Chính Trường Thanh Thanh là người đã mang đến cho tôi những gam màu khác biệt.

Ở bên cạnh cô ấy, tôi chẳng cần phải suy nghĩ gì cả. Thế nên tôi thường xuyên trốn ra ngoài tìm cô ấy, lâu dần, tôi luôn có thể tìm thấy cô ấy, hay nói đúng hơn, trên đời này chỉ có mình tôi là luôn đoán được cô ấy đang ở đâu.

Mười năm qua, thực ra tôi đã có vô số cơ hội để bày tỏ lòng mình, nhưng cuối cùng tôi vẫn từ bỏ. Ở một khía cạnh nào đó, tôi cũng là kẻ hèn nhát và dễ suy sụp. Làm sao tôi có thể không biết, tình cảm cô ấy dành cho tôi chỉ là một loại tình thân vượt mức tình bạn mà thôi.

Tôi chỉ là không cam tâm. Không cam tâm vì mình đã gặp cô ấy sau Ngôn Từ. Nếu tôi gặp cô ấy trước... Nếu như tôi...

Đầu óc bỗng trở nên mụ mị, tôi chẳng còn sức để ngồi dậy nữa. Chợt nhớ ra, giờ đây tôi đã ngoài bảy mươi rồi, Ngọc Lầu cũng đã giao lại cho con của em trai từ mấy chục năm trước.

Trường Thanh Thanh đâu rồi? Cô ấy đi đâu mất rồi? Nghĩ không ra nữa... Ồ đúng rồi, tôi đang dưỡng già ở trong sân nhà cô ấy mà. Không ngờ tôi kém cô ấy hai tuổi, vậy mà lại phải đi trước cô ấy rồi...

Mí mắt từ từ nặng trĩu, tôi chẳng còn hơi sức để nói nữa, nhưng tôi vẫn mỉm cười, ra đi như thế trông sẽ đẹp trai hơn một chút. Ngoài cửa sổ, đám cháu nội cháu ngoại của Trường Thanh Thanh vẫn đang nô đùa, thật là náo nhiệt...

Trong cơn mê sảng, hình như tôi thấy bọn trẻ khóc lóc chạy đến vây quanh mình, và một Trường Thanh Thanh tóc trắng xóa đang nắm lấy tay tôi mà rơi lệ.

Lại một lần nữa m.ô.n.g lung, tôi như trở về mấy chục năm trước, lúc Ngôn Từ còn chưa tìm đến cô ấy.

"Thực ra nếu tỷ gặp đệ trước, nói không chừng tỷ đã gả luôn cho đệ rồi, làm gì còn đống chuyện rắc rối sau này nữa..."

...

Nếu có kiếp sau, anh muốn là người gặp em đầu tiên.

Suốt bao nhiêu năm qua, hình như anh vẫn chưa có tư cách để nói ra câu: "Anh yêu em".

14. Ngọc Trạch ②

"Con trai, đừng ngủ nữa, đến trường rồi kìa. Lo mà học cho tốt, đây là trường cấp ba xịn nhất thành phố đấy."

Giật mình một cái, tôi mở mắt ra. Hiện ra trước mắt là một không gian nhỏ hẹp và kín đáo, ghế ngồi rất êm ái, trông hơi giống cái gọi là... "xe hơi" mà Trường Thanh Thanh từng kể?

Đầu đau nhói, một luồng ký ức khổng lồ tràn vào não bộ.

"Con trai? Tiểu Trạch? Tỉnh chưa đấy, tỉnh rồi thì xuống xe đi, bố còn phải chạy cho kịp lịch trình."

"Tỉnh rồi, tỉnh rồi. Vâng, phụ thân... à bố đi đường cẩn thận."

Tôi xuống xe, theo ký ức lấy hành lý từ cốp sau rồi hướng về phía cổng trường. Nếu tôi đoán không lầm, tôi đại khái là đã xuyên không rồi. Giống như Trường Thanh Thanh xuyên đến thế giới của tôi, tôi cũng đã đến thế giới của cô ấy.

Haiz, làm lại một ván mới cũng là một kết cục không tồi. Được rồi, cũng đến lúc tôi phải buông bỏ chấp niệm với Trường Thanh Thanh rồi...

Đột nhiên, một bóng dáng quen thuộc lướt qua trước mắt, đồng t.ử của tôi co rụt lại. Đây là...

Thẻ học sinh trên người bóng dáng ấy rơi xuống đất, nhưng cô ấy không hề quay đầu lại.

"TRƯỜNG! THANH! THANH! Mày lại dám chụp lén ảnh dìm hàng tao à??? Đứng lại đó cho tao..." Một đứa con gái từ phía sau hét lên đầy tức tối.

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đôi chân đã tự động bước đi rồi.

Buông bỏ chấp niệm với Trường Thanh Thanh ư?

Buông cái con khỉ ấy!

Tôi nhặt tấm thẻ học sinh mà Trường Thanh Thanh vừa đ.á.n.h rơi, dùng tốc độ chạy nước rút trăm mét lao thẳng đến trước mặt cô ấy.

Trời ạ, không thể nào, đúng là cô ấy, chính là cô ấy!

"Đàn chị, chị đ.á.n.h rơi thẻ học sinh này..."

Trên thẻ ghi khối 12, quả nhiên lại lớn hơn tôi hai tuổi.

"Cảm ơn em nhé... Hình như chúng mình gặp nhau ở đâu rồi thì phải, chị nhìn em thấy quen lắm..."

Tôi mỉm cười. Đâu chỉ là gặp qua. Lão già này đã yêu thầm chị mấy chục năm rồi đấy, đồ ngốc ạ.

"Đàn chị, có thể cho em xin phương thức liên lạc (WeChat) được không?"

Tôi nở một nụ cười rạng rỡ nhất. Trường Thanh Thanh là cái đồ mê trai đẹp, tôi không tin là không hạ gục được cô ấy.

Quả nhiên, một Trường Thanh Thanh phiên bản nữ sinh cấp ba thanh thuần, chưa trải qua sự mài giũa của xã hội, lập tức bị cái "vẻ đẹp phồn hoa" này làm cho mờ mắt, gật đầu đồng ý ngay tắp lự.

...

Tôi đã thấu hiểu sâu sắc một đạo lý: Trong điều kiện không có "thanh mai trúc mã từ trên trời rơi xuống", thì "thanh mai trúc mã lâu năm" chính là chân lý vững chắc nhất.

Bởi vì hiện tại, tôi và Trường Thanh Thanh đã dắt tay nhau bước vào lễ đường hôn nhân. Ha ha ha ha! Còn Trì Diên với chả Ngôn Từ gì đó ấy à, ra chuồng gà mà chơi đi!

Vào ngày Trường Thanh Thanh tốt nghiệp thạc sĩ và đi làm, cô ấy dẫn một vị khách không mời mà đến về nhà.

Tôi nhìn kỹ một cái, cái quái gì vậy? Trì Diên?!

Đừng có vô lý quá thế chứ!

Tôi lập tức quyết định thật nhanh, vòng tay ôm lấy Trường Thanh Thanh, xoay một vòng 360 độ rồi tặng cô ấy một nụ hôn kiểu Pháp cực kỳ nghệ thuật.

"Em hiểu tâm lý ăn giấm của anh, nhưng xin hãy bình tĩnh một chút. Vị tiên sinh này chỉ là khách hàng của em thôi, em về nhà lấy tài liệu gấp nên tiện đường mời anh ấy vào uống chén trà nghỉ ngơi." Trường Thanh Thanh có vẻ đã cạn lời với tôi.

Nhìn người đàn ông có khuôn mặt giống hệt Ngôn Từ đang giữ khoảng cách lịch sự kia, vẻ ngoài tôi bình thản như mặt hồ, nhưng trong lòng thì đang đốt pháo hoa rộn ràng.

Trường Thanh Thanh... là của Ngọc Trạch này!

Thời gian của chúng tôi vẫn còn rất dài.

"Vợ ơi, anh yêu em."

"Anh uống rượu đấy à? Phát điên cái gì thế, đã bảo là có khách hàng ở đây mà!"

【Toàn văn hoàn】

15. Ngôn Dụ

Cháu tên là Ngôn Dụ. Ông nội cháu vốn là Nhiếp chính vương Trì Diên năm xưa, còn bà nội là chủ nhân Đào Hoa Cốc lừng lẫy giang hồ – Cầm Trường.

Thực ra bây giờ hai người họ thích gọi nhau bằng cái tên Ngôn Từ và Trường Thanh Thanh hơn.

Tất nhiên, cháu không giống như những đứa trẻ khác, người cháu thích nhất chính là ông cậu Ngọc Trạch. À, đúng hơn là ông ấy thích bọn cháu gọi là ông nội Ngọc Trạch hơn. Ông nội Ngọc Trạch có nhiều chủ đề chung để nói chuyện với bọn cháu lắm, và qua tìm hiểu, cháu biết được ông ấy từng yêu bà nội đến điên cuồng.

Nhưng mà ông nội Trì Diên cũng yêu bà nội sâu đậm chẳng kém. Tóm lại là, ông nội Ngọc Trạch cứ tiếp tục làm ông cậu thôi là tốt nhất rồi, chứ nếu không ông nội Trì Diên mà nổi cơn tam bành lên thì đáng sợ lắm, ông nội là một "hũ giấm" chua nhất thiên hạ mà.

Ngày ông nội Ngọc Trạch ra đi, trên môi ông vẫn nở một nụ cười. Bà nội nói chắc chắn ông đã mơ thấy một giấc mơ rất đẹp, biết đâu là mơ thấy mình đã xuyên đến thế giới ban đầu của bà nội rồi cũng nên. Bởi vì dạo gần đây, những lúc thần trí không tỉnh táo, ông nội Ngọc Trạch cứ luôn lẩm bẩm về nơi đó mãi.

Haiz, mong là ở nơi đó, ông nội Ngọc Trạch sẽ sống thật tốt.

Và chúng cháu cũng sẽ sống thật tốt.

16. Cốc chủ Đào Hoa Cốc

Ta vốn mang trong mình căn bệnh nan y từ nhỏ. Đến khi sắp vào cấp ba, ta cảm giác bản thân mình đã không còn trụ vững được nữa rồi.

Thế nhưng, ta thấy thật sự có lỗi với gia đình mình. Ta yêu họ, nhưng ta buộc phải rời xa họ thôi.

Thực ra trong vòng một năm cuối đời, ta đã cùng em gái đọc rất nhiều cuốn tiểu thuyết. Ta thường thầm nghĩ, giá như có một linh hồn nào đó có thể đến thay thế ta sống tiếp thì tốt biết mấy. Ít nhất thì gia đình ta, tất cả những người ta yêu thương sẽ không vì sự ra đi của ta mà phải đau lòng quá mức.

Và rồi, tâm nguyện của ta đã được thần linh nghe thấy.

Nhưng ông ta lại đưa ra một quyết định sai lầm. Ông ta không để người khác sống thay ta, mà lại bắt ta đi sống thay người khác. Điều kiện đưa ra là: xóa bỏ nỗi đau thương của gia đình ta. Khiến họ vẫn nhớ đến ta, nhưng tình cảm không còn quá sâu nặng, để em gái ta có thể tiếp tục cười vui vẻ mà sống tiếp.

Ta không muốn phản kháng, và cũng chẳng thể nào phản kháng.

Ta đến một thế giới cổ đại xa lạ, trở thành một đứa trẻ ăn xin, bắt đầu một cuộc đời giang hồ hoàn toàn mới. Thời gian trôi qua quá lâu, lâu đến mức ta luôn hồi tưởng về gia đình kiếp trước, về đứa em gái nhỏ của mình. Không biết con bé giờ sao rồi?

Ta lăn lộn trong giang hồ đến mức chán chường, liền rời khỏi tông môn, g.i.ế.c sạch kẻ thù, sau đó ẩn tính mai danh tìm đến một thung lũng dưới chân vách núi hiểm trở không ai dám bén mảng tới để định cư.

Lúc ấy, tóc ta đã bạc trắng cả rồi. Mỗi ngày ta chỉ quanh quẩn với việc trồng cây đào, đem toàn bộ võ công và y độc đã học cả đời viết thành sách, mong rằng hậu nhân sau này sẽ tìm thấy. Nghĩ lại thì, ta trông chẳng khác gì mấy lão già ban tặng cơ duyên cho các nhân vật chính trong tiểu thuyết cả.

Đáng ghét thật, hóa ra chính ta lại là một NPC (nhân vật phụ).

Nỗi cô đơn cứ thế lớn dần lên theo năm tháng. Cho đến một ngày, khi ta vẫn chưa lìa đời, có một cô gái đã đột ngột xông vào nơi này. Cô gái ấy... thế mà cũng đến từ thời hiện đại! Ta phấn khích đến mức muốn đập đầu vào tường cho tỉnh.

Cô bé tự gọi mình là Cầm Trường.

Ta ở bên em ấy suốt năm năm trời, trong thời gian đó ta cũng biết được tên thật của em ấy là Trường Thanh Thanh. Ta chỉ hận không thể đem toàn bộ sở học cả đời nhồi nhét hết cho cô ấy, đồng thời tiện tay đuổi cổ sạch đám đàn ông thối tha đang dòm ngó em ấy đi.

Em ấy cứ luôn bảo trông ta rất quen mắt, ta chỉ biết cười khà khà cho qua chuyện.

...

Cuối cùng, ta cũng có thể thanh thản ra đi mà không còn chút vướng bận nào. Em ấy nắm lấy bàn tay già nua của lão già này mà khóc nức nở, ta an tâm nhắm mắt lại.

Năm năm cuối cùng của cuộc đời, có thể ở bên cạnh bảo vệ em ấy, thật sự là quá tốt rồi.

Ta chưa bao giờ nói cho em ấy biết tên thật của ta.

Ta tên là Trường Ca.

Trường Thanh Thanh, em chính là em gái của anh mà.

Chương 6