Văn án:
Anh ta gằn giọng bảo tôi cút, nói rằng chỉ cần nhìn thấy mặt tôi thôi đã thấy phiền chán tận cùng.
Thế là tôi quay lưng đi, trực tiếp "tán đổ" chú út của anh ta.
Cái ngày mà Lục Diên quỳ gối dưới chân tôi, khẩn khoản nài nỉ tôi quay lại...
Chú út của anh ta thong dong ôm lấy eo tôi, đôi mắt hờ hững chẳng chút gợn sóng, chậm rãi buông một câu:
"Chào thím đi cháu."